Băng tiểu thư – Chương 1.1

Băng tiểu thư

Tác giả: Thiên Tầm

Convert: Meoconlunar

Edit: Thiên Nhai

Chương 1.1:

Cô tên là Cung Diệc Hân, hai mươi sáu tuổi, là bác sĩ của khoa tim bệnh viện Tân Sinh.

Bệnh viện Tân Sinh là một bệnh viện lớn, bên trong bác sĩ khá nhiều, vì sao chỉ duy nhất nhắc tới cô?

Bởi vì cô là con gái viện trưởng? Bởi vì cô là nữ bác sĩ xinh đẹp có tiếng trong bệnh viện? Bởi vì cô tuổi còn trẻ đã thăng chức làm bác sĩ chủ trì?

Nhưng mà, nhắc tới cô là vì cô đặc biệt, đặc biệt đến nỗi chỉ cần đi lướt qua cô, cũng làm người ta không kiềm được mà dừng chân, liên tiếp quay đầu.

Đương nhiên, bộ dạng cô tương đối xinh đẹp là nguyên nhân thứ nhất, cô không cần mang áp tròng cùng dán lông mi giả, đôi mắt đã to đến làm người ta kinh ngạc, ngũ quan lập thể rõ ràng, làn da trắng nõn non mềm, môi hồng diễm lệ làm cho người ta xúc động muốn chạm vào, mà dáng người lại yểu điệu nhẹ nhàng.

Nhưng bây giờ con gái xinh đẹp chạy đầy đường, mặc kệ là đẹp nhờ vào công nghệ hoặc đẹp tự nhiên cũng như nhau, không phải đều có thể khiến mọi người dừng chân, rốt cuộc cô có điểm nào đặc biệt?

Có người nói, cảm xúc của phụ nữ như động vật, khi thì vui vẻ, khi thì tức giận. Khi thì nhiệt tình, khi thì lạnh lùng, nội tiết tố ảnh hưởng đến sự thay đổi cảm xúc.

Cô Cung Diệc Hân đặc biệt khác với mọi người ở điểm này, cô không gặp phải loại vấn đề này.

Cô nói chuyện, chỉ nói trọng điểm, cũng không lãng phí tinh thần nói điều vô nghĩa, lại thường nói trúng tim đen, làm cho người ta không thể nào cãi lạ. Cô vào phòng mổ, không mang theo cảm xúc gì, cho dù nằm trên giường bệnh là người thân thích của mình cũng không ngoại lệ, cô vẫn lạnh lùng trầm tĩnh, mỗi một dao đều chính xác như máy móc.

Bởi vậy có người nói cô là thiên tài khoa tim, cũng có người to gan tiên đoán, tôi sẽ trở thành trưởng khoa tim sớm hơn cả cha mình – Cung Tịch Duệ.

Người máy, từ này thực thích hợp để hình dung, cô chính là cô gái như vậy.

Cho nên cô không có bạn bè, không có họ hàng, không có nghỉ ngơi, không có giải trí, sinh hoạt của cô trừ bỏ công việc không còn cái gì khác.

Từng có người đàn ông nói với cô: “Tôi cảm thấy dường như luôn có một cái gì đó đuổi cô chạy, cô phải dùng hết khí lực mới có thể đem tất cả kết thúc trong ngày hôm nay, nhưng cô không biết như thế rất vất vả sao? Bởi vì ngày mai tỉnh lại, lại có cái mới đuổi theo cô.”

Nhờ lời nói này, người đàn ông kia đã trở thành người bạn trai đầu tiên trong cuộc đời cô, cô cho phép chính mình bước đi chậm lại, thử làm như không thấy những thứ đuổi theo phía sau mình, mãi cho đến khi người đàn ông kia yêu em gái mình…… Cô lại tiếp tục cố gắng vượt qua chông gai, vượt qua khó khăn để tiến lên trong cuộc sống, hơn nữa còn làm bản thân thêm bận rộn.

Em gái cô tên Cung Ấu Lâm, hai mươi mốt tuổi.

So diện mạo, em gái không bằng cô, so đầu óc, em gái cũng không thông minh như cô, so dáng người, em gái càng kém xa cô. Nhưng em ấy thắng cô tính cách, em ấy đáng yêu hoạt bát, sáng sủa hào phóng, những nơi có em ấy luôn tràn ngập tiếng cười, em ấy hòn ngọc quý trên tay cả nhà, là một cô công chúa, không chỉ được ba mẹ cùng họ hàng thân thích yêu thương, lại là có rất nhiều bạn bè quanh mình đến nỗi có thể biên tập thành sách.

Cho nên người đàn ông kia yêu thương em gái cô là đương nhiên.

Đàn ông mà, đều thích công chúa, thích con gái hay cười.

Mẹ cô là giáo viên âm nhạc ở trường đại học, bởi vậy em gái đàn dương cầm rất hay.

Trong mắt người ngoài, đây là kết quả của di truyền gien, hai chị em một người giống ba, một người giống mẹ, là một gia đình làm cho mọi người cực kỳ hâm mộ, nhưng chỉ có cô biết, trên đời này không thể chỉ nhìn mọi việc từ bên ngoài, thực tế nhà cô cũng như vậy.

“Diệc Hân, sắp tan tầm?”

Thời điểm đi đến bên cạnh cô, y tá trưởng Nhan chào một tiếng, cô không cười, chính là khẽ gật đầu đáp lại.

Y tá trưởng Nhan không vì vậy mà cảm thấy không thoải mái, rất rõ ràng, đó là phương thức cô biểu đạt thiện ý.

Y tá trưởng Nhan dùng bàn tay mập mạp chụp cánh tay cô, cười meo meo nói: “Đi thăm Ấu Lâm đi, em nó một mình ở trong phòng bệnh, khó tránh khỏi có chút sợ hãi.”

Cô buông xuống lông mày và lông mi, không nói lời nào.

Y tá trưởng Nhan là y tá lão thành của bệnh viện Tân Sinh, năm đó đi theo ba cô Cung Tịch Duệ cùng nhau đấu tranh giành thiên hạ, bọn họ thậm chí còn là bạn học trung học, đối với mọi việc trong bệnh viện, bao gồm gia đình viện trưởng, đều rõ như lòng bàn tay.

“Diệc Hân, con cũng hiểu được, Ấu Lâm từ nhỏ đã có vẻ yếu đuối, đột nhiên đụng chuyện thường kinh hoàng thất thố, không biết làm thế nào, con lại không giống như vậy là người trấn định dũng cảm, đi thăm em nó đi? Nói mấy câu an ủi, yên tâm…… mẫu thân con không còn ở đó.” Y tá trưởng Nhan cười譪 譪 nói.

Sau một lúc lâu lo lắng, cô miễn cưỡng gật đầu.

“Đứa trẻ ngoan.” Y tá trưởng Nhan vỗ nhẹ đầu cô, từ trong túi lấy ra một cây kẹo mút cho cô, vẫn làm như khi cô còn nhỏ.

Nhìn bóng lưng y tá trưởng Nhan rời đi, cô cúi đầu, khẽ cười. Trên đời này, cũng chỉ có y tá trưởng Nhan còn coi cô như đứa nhỏ mà đối xử.

Cô đi về phía thang máy, khi thang máy mở ra, do dự mãi, mới cùng đám người phía sau tiến vào. Thấy cô, nhân viên cứu hộ đứng bên trong theo bản năng hơi lui về phía sau nhường chỗ, cô cũng không chào hỏi bất kỳ ai, chính là mặt không chút biểu cảm xoay người hướng mặt về phía cửa thang máy nhìn từng con số đang thay đổi.

Hai, ba, năm……Thang máy lên từng tầng, bàn tay tôi đút trong túi quần đã nắm chặt thành quyền, khi thang máy dừng lại ở lầu bảy, cô vẫn do dự vài giây đồng hồ, phải bước ra ngoài cho mọi người rời đi, cuối cùng cô mới ra khỏi thang máy.

Thật ra, cô là người máy, không nên có cảm xúc do dự.

Quẹo trái, lướt qua chỗ y tá đứng, ở cuối hành lang có ba phòng bệnh cấp tổng thống.

Phòng bệnh cấp tổng thống đại biểu cái gì? Đại biểu bên trong trang hoàng sang trọng lộng lẫy nhất, nhận được sự chăm sóc tốt nhất, bệnh nhân ở trong đó, không phải quan to kẻ quyền thế thì cũng là người giàu có.

Cô không tán thành việc bố trí loại phòng bệnh này. Tính ra một phòng bệnh cấp tổng thống, có thể chứa mười giường bệnh, bệnh viện có thể nhận thêm mười bệnh nhân, nhưng sự thực hiển nhiên, người làm kinh doanh chắc chắn không đồng ý cái nhìn của cô.

Cô bước ngang qua phòng bệnh thứ nhất, cửa phòng hơi hơi mở ra, theo khe hở nhìn vào, cô trông thấy một cô gái ngồi bên cửa sổ.

Cô gái kia thực đặc biệt, lần trước cô đi nhầm phòng bệnh, nhưng lại nói với Cung Diệc Hân: Cô ấy là Alice, đang mộng du đi đến một nơi kỳ lạ, cô không nhớ rõ rất nhiều việc, không rõ vì sao không có biện pháp từ trong mộng tỉnh lại, có phải phải trải qua nhiều lần mạo hiểm, mới có thể rời khỏi cái động thỏ nhỏ bé này hay không?

Ngày đó, cô còn hỏi Cung Diệc Hân, có thể giúp cô tiêm một mũi hay không, nhờ vào cảm giác đau đớn do kim tiêm, giúp cô tỉnh lại? Bởi vì cô cảm thấy, cứ ngủ mãi cũng không phải là biện pháp.

Vì thế, Cung Diệc Hân đặc biệt nhìn qua bệnh án của cô gái đó.

Lúc này mới biết được cô tên là Khương Tuệ Thanh, tai nạn xe cộ, không có ngoại thương, chính là vừa ngủ dậy, đã quên đi những chuyện xảy ra những năm gần đây, trước mắt, khoa tâm thần đang hội chẩn, muốn tìm ra nguyên nhân xác thực.

Theo cô nghĩ, nếu đoạn kí ức mất đi là những kỉ niệm không vui, thì lãng quên cũng là một trong phương pháp do bệnh nhân tự mình chữa trị. Một khi đã như vậy, cũng không cần miễn cưỡng nhớ lại.

Cô thích cùng Khương Tuệ Thanh ở chung, thích vẻ mặt điềm đạm yên tĩnh, khí chất bình tĩnh làm cho người ta không tự giác cảm thấy an tâm.

Có người nói, Ấu Lâm là đóa hoa hướng dương hoạt bát đáng yêu, vàng óng khoe sắc, xán lạn, chói mắt, hấp dẫn ánh mắt toàn thế giới; mà cô là đóa bách hợp hoang dã cao ngạo, lẳng lặng nở, lẳng lặng khoe sắc nơi vùng núi, bên dòng suối, ở những nơi không có người tự cho mình là thanh cao.

Như vậy Khương Tuệ Thanh là cái gì? Cô cảm thấy Khương Tuệ Thanh là đóa hoa hồng, xinh đẹp kiều diễm, lại không chói mắt, mà ôn nhu mềm mại màu hồng phấn, như khi dưới ánh trăng lại có chút kinh diễm, làm cho người ta không rõ.

Khương Tuệ Thanh hai mươi tám tuổi, lại có vẻ mặt của một đứa trẻ, trong ánh mắt, luôn mang theo một tia e lệ, làm cho cô không tự chủ được mà muốn tới gần.

Hẳn là phải bước thêm hai bước để trực tiếp đi đến phòng bệnh Ấu Lâm, nhưng cô lại theo bản năng mở cửa phòng Khương Tuệ Thanh, đi đến bên người.

Thấy cô, Khương Tuệ Thanh điềm tĩnh mỉm cười. “Bác sĩ, cô đã nhiều ngày không đến thăm tôi.” Khẩu khí kia, có hai phân làm nũng, hai phân oán trách.

Khương Tuệ Thanh còn nhớ rõ cô? Sở dĩ là tự cô ấy lựa chọn lãng quên đoạn kí ức đã mất, cũng không phải do đầu óc mất đi khả năng ghi nhớ?

“Cô có khỏe không?” Cô ngồi vào bên giường.

“Không tốt, tôi nếu không tỉnh, lúc Tuệ Kình đến sẽ mắng tôi lười biếng.” Khương Tuệ Thanh thẹn thùng cười.

Cô hạ mi sau lại giương mắt hỏi: “Đã từng nghe qua Nhất Thủ Thi hay chưa?”

Khương Tuệ Thanh lè lè đầu lưỡi hồng phấn, mặt hơi hơi đỏ. “Đầu của tôi không tốt, cũng không biết làm thơ, cô cứ nói thử xem, nếu thực sự không biết tôi sẽ đi hỏi Tuệ Kình, nó nhất định biết.”

“Cẩm sắt vô đoan ngũ thập huyền, nhất huyền nhất trụ tứ hoa niên, Trang sinh hiểu mộng mê hồ điệp, vọng đế xuân tâm thác đỗ quyên, thương hải nguyệt minh châu hữu lệ, lam điền nhật noãn ngọc sinh yên, thử tình khả đãi thành truy ức, chỉ thị đương thời dĩ võng nhiên.” Cô nắm chặt tay Khương Tuệ Thanh, nhẹ giọng nói: “Trang sinh ngủ mộng thấy mình là con bướm, khi tỉnh dậy lại nghĩ, có khả năng mình chính là một cái con bướm hay không, khi đầu óc minh mẫn mới chính là đang nằm mơ, mộng chính mình là con người?”

Cầm sắt – Lý Thương Ẩn

Cẩm sắt vì đâu ngũ-thập-huyền ?
Mỗi dây mỗi trục gợi hoa niên.
Trang sinh sớm mộng mê thành bướm,
Thục đế xuân tình gửi tiếng quyên.
Bể cả trăng thanh châu đẫm lệ,
Ðồng xanh nắng ửng ngọc tan liền.
Tình này ví thử sau còn nhớ,
Khi đã qua rồi thuở lứa duyên !

Nguồn: http://www.diendan.org/phe-binh-nghien-cuu/ve-bai-tho-cam-sat-cua-ly-thuong-an

“Hắn ngủ đến hồ đồ.” Khương Tuệ Thanh miệng nói như vậy, trong lòng lại thì thào đọc lại hai câu cuối – thử tình khả đãi thành truy ức, chỉ thị đương thời dĩ võng nhiên……

Hồi ức…… Hồi ức a…… Giống như có cái gì đó muốn cô đuổi theo hồi ức……

“Hắn không hồ đồ, trái lại, hắn thực thông minh, hắn hiểu được dù là người hay là bướm, chỉ cần chính mình lúc nào cũng vui vẻ là được.” Lời nói ra khỏi miệng, trong lòng cô không nhịn được tự giễu. Khuyên người thì dễ mà khuyên mình mới khó, cô tại sao không làm cho chính mình vui vẻ một chút?

“Không cần phải quan tâm là người hay là bướm sao?”

“Đúng, cho dù ngủ thì như thế nào, chỉ cần mộng vui vẻ khoái trá là được.”

“Nhưng là Tuệ Kình sẽ mắng tôi……” Khương Tuệ Thanh chu miệng lên, đáy mắt có một chút vô tội, rõ ràng là cô gái hai mươi tám tuổi, đã qua tuổi mười tám thanh thuần hồn nhiên.

“Như vậy, Tuệ Kình của cô cần phải được giáo dục lại, không ai có thể dùng tiêu chuẩn của chính mình để đánh giá người khác.”

“Bác sĩ, cô thật thông minh. Trước kia tôi cũng muốn hi vào trường y, nhưng Tuệ Kình nói tôi rất ngốc, làm bác sĩ sẽ có tranh cãi với bệnh nhân.”

Khương Tuệ Thanh nắm tay cô, cười đến đầy mặt ngọt ngào, mà cô luôn không thích bị người khác đụng vào thế nhưng lại không bỏ tay ra, hai người một mặt lạnh, một nóng mặt, ở dưới ánh mặt trời, tỏa ra vầng sáng xinh đẹp rực rỡ.

Cô là bác sĩ, có thói quen quan sát tình trạng bệnh nhân. Việc Tuệ Thanh chưa từng quên trước kia muốn thi vào trường y, như vậy, cô tại sao lại vứt bỏ đoạn kí ức kia?

Rút một đóa Tulip trong bình đưa cho Khương Tuệ Thanh. “Đừng suy nghĩ nhiều, hoa chưa bao giờ nghĩ vì sao chính mình nở rộ, cũng không lo lắng chính mình vì sao tàn, dùng trực giác để nắm bắt cuộc sống, con người rất tự tại.”

Gật đầu nói tạm biệt xong, cô đứng dậy, chuẩn bị rời đi, chưa từng quên mục đích chủ yếu khi mình lên lầu 7.

“Bác sĩ……” Khương Tuệ Thanh gọi cô.

Cô dừng bước, quay đầu.

“Có thể hay không mời cô…… Có thời gian rảnh rỗi đến thăm tôi? Cô đến, tôi rất khoái nhạc.”

Cô quên cả hô hấp. Cô cho rằng bản thân chỉ biết cầm dao phẫu thuật, không nghĩ tới mình cũng có thể cho người khác cảm thấy vui vẻ. Mọi người đều nói cô là quái thai, hóa ra cô gái như hoa hồng này cũng quái thai giống cô.

“Được.” Cô đồng ý, nhìn Khương Tuệ Thanh ấm áp ý cười.

Xoay người, lọt vào tầm mắt cô là một người đàn ông.

Cô chưa mở miệng, hắn liền lên tiếng, ngữ khí lãnh liệt, so với cô, chỉ có hơn chứ không kém.

“Cô là ai?”

“Không nhìn ra tôi là ai sao?” Cô kéo kéo cổ áo blouse.

“Tôi đã nói rõ ràng với y tá, không cho bác sĩ nội trú đến quấy rầy.”

Bác sĩ nội trú? Hắn quá coi thường cô.

Nhẹ nhàng mỉm cười, cô ngay cả trả lời cũng lười, đi lướt qua người hắn, không nghĩ tới, hắn đột nhiên giơ tay giữ chặt cánh tay cô, đem cô kéo trở lại.

Cô cùng hắn bốn mắt nhìn nhau, hai người đánh giá lẫn nhau, ai cũng không chịu mở miệng trước.

Thấy bọn họ giằng co bất động, Khương Tuệ Thanh vội vàng tiến lên. “Tuệ Kình, chị giới thiệu với em, cô ấy là bạn tốt của chị, là bác sĩ.”

Bác sĩ? Ngay cả tên cũng không biết, liền đem người ta trở thành bạn tốt, cũng chỉ có chị ngu ngốc mới có thể làm ra loại sự tình này! Hắn tức giận trừng chị mình. Chị gái ngốc, khi nào thì mới có thể ghi nhớ lời giáo huấn của hắn?

Cô rút tay mình về, nhìn cũng không thèm nhìn hắn, liếc mắt một cái gật đầu thăm hỏi Khương Tuệ Thanh, rời đi.

Khương Tuệ Thanh đuổi tới ngoài cửa, nhìn bóng lưng cô kêu: “Bác sĩ, không được quên, phải ghé thăm tôi.”

Tức giận đem chị gái kéo về phòng bệnh, Khương Tuệ Kình ngón tay gõ gõ đầu cô, “Cảnh giác một chút, không được đem mỗi người đều trở thành bạn bè.”

“Chị thích cô ấy.” Khương Tuệ Thanh dựa vào bả vai em trai.

Bọn họ là long phượng thai, hai người sinh ra chỉ cách nhau 6 phút, lại ngăn cách hai ngày. Cô là chị, Tuệ Kình là em; Em trai là thiên tài nhi đồng, cô lại là đứa trẻ ngu ngốc. Cô thường nghĩ, Tuệ Kình nhất định là trời sinh làm ác bá, thời điểm ở trong bụng mẹ, liền đem toàn bộ óc cướp đi, mới hại đầu óc cô trống rỗng, đành phải dùng tương hồ bỏ thêm vào.

Cá tính bọn họ hoàn toàn bất đồng — Tuệ Kình lạnh lùng, Tuệ Thanh nhiệt tình; Tuệ Kình bình tĩnh lý tính, mọi chuyện Tuệ Thanh đều giải quyết bằng cảm tính; Tuệ Kình lý trí quan trọng hơn hết thảy, Tuệ Thanh chỉ cần người ta tốt với cô một phần, cô sẽ thật lòng đáp lại.

Theo loại tính cách này, Tuệ Kình chỉ chiếm tiện nghi người khác, Tuệ Thanh lại bị chiếm tiện nghi khắp nơi, hai người bất đồng như vậy đúng là long phượng thai, người ta nghe thấy liền cảm thấy không thể tưởng tượng nỗi.

“Người nào mà chị không thích?” Ngay cả lưu manh đều có thể yêu thương, hắn căn bản không tin mắt nhìn người của chị mình.

“Đúng vậy, không giống Tuệ Kình nhà chúng ta, người trong lòng mới chiếu cố nha. Nói xem, cô gái thiên sứ phòng bên cạnh, hôm nay lông chim trắng noãn có dài ra hay không?” Khương Tuệ Thanh chê cười hắn.

Tuệ Kình nhà bọn họ bất ngờ gặp gỡ cô gái phòng bên, cô tên là Cung Ấu Lâm, bộ dạng rất mỹ lệ, tuy rằng ngũ quan so với của cô bác sĩ kém một chút, nhưng là gương mặt thích cười, thực tươi mát.

Nghe nói cô chỉ có hai mươi mốt tuổi, tuổi còn trẻ đã mắc bệnh thực đáng thương, mà Tuệ Kình nhà bọn họ cực kỳ đồng cảm, yêu thương, trong lòng để ý, phát hiện Ấu Lâm một mình vụng trộm trốn ở cầu thang khóc thút thít, liền quyết định mình sẽ trở thành người bảo hộ cô gái đó.

Cô hiểu được, Tuệ Kình tính cách anh hùng là do thói quen bảo vệ người chị yếu kém như cô, hắn mới có thể đối xử tử tế với kẻ yếu trên đời này.

“Chị nhàm chán, có thể đi tìm Ấu Lâm nói chuyện phiếm.”

Cô cười đồng ý, trong lòng lại nghĩ, cô vẫn thích cùng bác sĩ mặt lạnh nói chuyện hơn, nhưng là……

“Tuệ Kình, chị khi nào thì có thể về nhà?” Cô không thích nơi tràn ngập mùi thuốc sát trùng này.

“Không vội, chờ nhóm bác sĩ cảm thấy sức khỏe chị khá hơn, chúng ta trở về nhà.”

“Nhưng mà bác sĩ nói……”

“Nói cái gì?”

“Trang Sinh nằm mộng thấy mình là một con bướm, là bướm hay là người thì có quan hệ gì, chỉ cần mỗi phút đều sống vui vẻ khoái trá là được rồi.”

Hắn không thích vị “Bác sĩ” kia, nhưng hắn thừa nhận, cô nói rất…… Chết tiệt đúng.

Giơ tay, xoa xoa tóc của cô, hắn ôn nhu nói: “Thực xin lỗi, em phải ở bên chị nhiều hơn.”

Khó mà nhìn được vẻ ôn nhu của hắn, cô lắc đầu. “Em vì chị đã làm quá nhiều rồi.”

“Không đủ……”

Khương Tuệ Kình ôm chị vào lòng. Chị gái này, từ nhỏ, chị ngốc đến nỗi làm cho hắn cảm thấy sỉ nhục lớn nhất trong cuộc đời này cùng lắm cũng chỉ như thế này mà thôi, nhưng hiện tại hắn mới hiểu được, chị vĩnh viễn là gánh nặng ngọt ngào không thể bỏ của hắn.

One response to “Băng tiểu thư – Chương 1.1

(•‿•)ó‿ó¢‿¢٩◔‿◔۶ ಠ◡ಠ ((((^L^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s