Băng tiểu thư – Chương 1.2

Băng tiểu thư

Tác giả: Thiên Tầm

Convert: Meoconlunar

Edit: Thiên Nhai

Chương 1.2:

Rời khỏi phòng bệnh Khương Tuệ Thanh, cô lại chần chờ khi tiến vào phòng bệnh Cung Ấu Lâm. Cô luôn chần chờ, thời điểm phải đối mặt người nhà.

Thở mạnh, lo lắng cả nửa ngày, cô mới đẩy cửa tiến vào.

Cung Ấu Lâm nằm trên giường bệnh, nghe âm thanh cửa chuyển động, khuôn mặt tái nhợt chợt hiện một chút đỏ ửng, cô nhìn về phía cửa, lại phát hiện tiến vào cửa, không phải là người trong lòng cô mong chờ ……

“Chị.”

Cô cắn cắn môi, có cảm giác không biết phải làm sao, nhưng nhớ tới Khương Tuệ Kình, không nhịn được mỉm cười.

Tuệ Kình đẹp trai anh tuấn nói cô là thiên sứ…… Có phải không? Cô là công chúa, không lo không nghĩ, được che chở, nhưng cô cũng không cho rằng mình chính là thiên sứ.

Bởi vì cô đã làm rất nhiều chuyện xấu, cô có một chút ác tâm, có một chút lòng ghen tị, cho nên cô đối với chị mình thực tệ, còn thường xuyên gây chuyện xấu rồi để chị mình gánh trách nhiệm, như vậy chính mình làm sao có thể là thiên sứ?

Cô từng nghĩ tới, có phải bởi vì chính mình quá xấu xa, thượng đế mới trừng phạt cô, để cho cô mắc phải căn bệnh này.

Nhưng mà, vì Tuệ Kình, cô nguyện ý cố gắng biến chính mình thành thiên sứ thiện lương. Đúng, cô muốn hối cải, phải trở thành một cô gái chân chính, một ngày nào đó, cô sẽ biến thành thiên sứ hàng thật giá thật.

Cô ngẩng đầu cười, lại gọi một tiếng chị. Hôm nay, cô muốn bắt đầu sám hối, sau mỗi một ngày, cô muốn cố gắng làm đứa em tốt.

Cung Diệc Hân đi đến trước giường, bình tĩnh nhìn em gái mình, không biết mình nên dùng thái độ gì đối mặt với nó. Đó là người nhà của cô, nhưng hai chữ “Người nhà” đối với cô mà nói, cũng đồng nghĩa với oán hận.

“Có khá hơn chút nào không?” Khẩu khí thực công thức hoá, trong đôi mắt cô, không chút gợn sóng.

“Chị, bệnh của em có phải rất nặng hay không, nghiêm trọng đến…… Bác sĩ phải bó tay?” Cung Ấu Lâm ngữ khí chần chờ, hai tròng mắt lộ vẻ bất an.

Hai đầu lông mày nhíu chặt. Rất nhiều bệnh nhân đã hỏi cô vấn đề này, lạc quan mà nói, cô chỉ căn cứ vào thực tế mà trả lời. Không thể hiện cảm xúc gì, cô lựa chọn trầm mặc, nhưng cô không nghĩ tới, hôm nay người hỏi mình lại là em gái mà cô oán hận hai mươi mấy năm.

Cô nên trả lời thế nào? Cô bối rối không biết làm sao, may nhờ có bề ngoài lạnh lùng che đậy nên không ai có thể phát giác sự vô thố của cô.

“Chị, bệnh của em thực sự nghiêm trọng, đúng hay không?” Vẻ trầm mặc của cô làm lòng Cung Ấu Lâm càng thêm nặng nề, tiếp theo hai má ửng hồng, nước mắt lưng tròng.

Thấy Cung Ấu Lâm như vậy, cô yên lặng thở dài, ly khai ánh mắt, nhìn bệnh án trong tay. Nhưng bệnh án này không phải của Ấu Lâm, cô chính là cần một cái gì đó để che giấu, che giấu sự hoảng loạn không sao nói ra được của cô.

“Cô không nên suy nghĩ bậy bạ, kết quả kiểm tra vẫn chưa có, nói không chừng chỉ là bệnh nhẹ.” Cô đang nói dối, lần đầu tiên, cô nói dối bệnh nhân.

Cung Ấu Lâm thở phào, giữ chặt tay cô, chân thành nói: “Chị, thực xin lỗi.”

Cô không trả lời, không rõ tại sao Cung Ấu Lâm lại nới thực xin lỗi?

“Từ nhỏ, chị luôn luôn vĩ đại như vậy, làm cho em thực ghen tị với chị. Còn nhớ cô giáo Lâm hồi năm nhất tiểu học hay không? Cô luôn nói:『 Thật là, chị gái em kiểm tra không dưới một trăm điểm, em tại sao ngay cả đạt sáu mươi điểm cũng khó khăn như vậy?』 em thật giận cô, càng giận mỗi lần cô nói xong, cả lớp sẽ cười em.”

Bình tĩnh nhìn em gái, không rõ Cung Ấu Lâm tại sao lại kể những chuyện năm xưa.

Nhưng mà cô thực sự vẫn còn nhớ cô giáo Lâm, nhớ hồi nhỏ, cô hết cố gắng, tất cả đều vì muốn trong mắt ba mẹ có cô, nhưng mãi về sau, cô mới hiểu được, chính mình càng vĩ đại, càng trở thành cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt mẹ mình. Không phải cô làm sai, nhưng cô luôn phải gánh chịu trách nhiệm.

Đến cuối cùng…… Đến cuối cùng a……

Cung Diệc Hân bĩu môi. Đến cuối cùng cô hiểu ra rằng mình vĩ đại còn là lý do để chịu giày vò, đáy lòng tràn ngập, không hiểu được có phải tất cả chỉ là bất đắc dĩ.

“Em ở trong nhà là công chúa, cha mẹ thương em sủng em, nhưng vì chị mà khi rời khỏi nhà, em liền biến thành đứa đại ngu ngốc trăm phần trăm, em không biết mình sai ở đâu, vì sao mẹ sinh ra chị xinh đẹp thông minh như vậy, lại sinh ra em vừa ngốc lại xấu?”

Không, cô không nghĩ Ấu Lâm vừa ngốc lại xấu, nhưng…… Nếu vừa ngốc lại xấu có thể được ba mẹ yêu thương, cô cần thông minh cùng mĩ lệ để làm gì?

“Cho nên em hỏi mẹ, có cái gì em biết mà chị không biết, mẹ suy nghĩ nửa ngày, quyết định dạy em đàn đàn dương cầm……”

Đúng, sự kiện kia cô ấn tượng sâu sắc.

Cô nhớ Ấu Lâm tựa vào trong lòng mẹ, mỗi khi đánh ra hai âm, mẹ sẽ không ngừng vỗ tay, khen Ấu Lâm thông minh nhất, là đứa trẻ cực kì có thiên phú.

Cô hy vọng hão huyền sẽ có ngày được mẹ khen như vậy, vì thế cùng bạn học trên lớp thỏa thuận, cô giúp đối phương làm bài tập, đối phương dạy cô đánh đàn.

Cô không phải thực yêu thích âm nhạc, nhưng đối với việc luyện đàn dương cầm cực kì nghiêm túc, đi đến đâu đều đeo tai nghe, mỗi ngày luyện đi luyện lại những đoạn nhạc, chiều nào sau giờ học, cũng ở lại lễ đường của trường học luyện đàn, mãi đến khi nhân viên tạp vụ đến khóa cửa, mới cầm cặp sách rời đi.

Về sau có một lần, trong nhà có khách, mẹ muốn Ấu Lâm đàn một đoạn nhạc cho các cô chú xem, Ấu Lâm đàn bài Ong mật nhỏ, khách khứa cười khen Ấu Lâm thông minh, sau đó quay đầu hỏi: “Chị gái có thể đàn hay không?”

Cô gật đầu đi tới phía trước đàn dương cầm, đàn bài Alice, biểu hiện của cô làm mọi người xung quanh kinh diễm, những vị khách vỗ tay như sấm, hết sức khen ngợi, con gái thật giống mẹ.

Khi đó cô không hiểu mẹ mình vì sao khi đó sắc mặt trắng bệch, về sau liền hiểu, mới biết được chính mình có bao nhiêu ngu xuẩn.

Tối hôm đó, Ấu Lâm khóc lớn, mẹ vì thế mà tát cô một bạt tai, trên người đầy những vết thương xanh tím mẹ dùng móc áo đánh, hơn nữa còn đe dọa cô, muốn cô vĩnh viễn không được chạm vào đàn dương cầm, sau ngày đó, cô không hề chạm vào đàn dương cầm thêm lần nào nữa.

Cô từng hỏi tự hỏi bản thân ngàn lần, vì sao mẹ đối xử không công bằng với cô, cô rốt cuộc đã làm sai chuyện gì, làm cho mẹ chán ghét mình như vậy?

Cái đáp án kia, năm hai trung học cô rốt cục đã hiểu rõ.

“Em không phải cố ý hại chị, em chỉ là cảm thấy đau lòng chán nản, mình nghiêm túc luyện tập như vậy, thế nhưng so với chị chỉ bất ngờ đàn một bài cũng hay hơn em cả trăm lần, em thực sự rất tức giận, giận đầu óc mình sao lại ngu ngốc như vậy, nhưng mà em thực sự không nghĩ tới, mẹ lại ra sức đánh chị……”

Nước mắt của Ấu Lâm không hề làm cô cảm thấy thương tiếc, nhưng lại gợi lên nhưng kí ức mà cô không thể nào quên.

Hồi nhỏ cô không hiểu, vì sao mẹ lại hận mình như vậy? Cho rằng giống như bà nội nói, bởi vì mẹ hy vọng có thể sinh con trai, không nghĩ tới lại sinh ra một đứa con gái, vì quá thất vọng nên mới có loại biểu hiện này.

Về sau khi mẹ sinh ra Ấu Lâm, cô thật vui mừng, vui mừng vì từ nay có thêm một người em gái và mình cùng nhau gánh vác oán giận của mẹ.

Không nghĩ tới Ấu Lâm cũng là con gái, nhưng lại là hòn ngọc quý trên tay mẹ, còn cô vẫn chỉ là cô bé lọ lem.

Hồi nhỏ Ấu Lâm hay khóc, thích mách lẻo, cô vì thế mà bị đánh bị mắng vô số lần nhiều đến không đếm được. Khi bắt đầu đi học, cô nghĩ ràng chỉ cần học giỏi thành tích tốt sẽ làm mẹ vui, ai ngờ được mẹ vẫn coi thường, oán hận cô như trước, cô mất mười mấy năm cố gắng hi vọng có được tình thương của mẹ, về sau mới hiểu được, mình đang uổng phí khí lực.

“Có một lần em muốn chị chơi với em, chị không chịu, em bị chọc tức, chân đứng không vững, nên ngã từ trên cầu thang xuống, em khóc nói:『 Đều là do chị làm hại.』 câu nói kia ý tứ là chị không chịu chơi với em, hại em rất tức giận nên mới ngã xuống, không phải nói chị đẩy em, nhưng mẹ lại hiểu lầm, lấy chổi lông gà 撢 撢đánh chị, thực xin lỗi……”

Lần đó cô bị đánh tới da tróc thịt bong, mình đầy thương tích, đằng đẵng hai tuần lễ, mặc đồng phục mùa đông đến trường học, rước lấy ánh mắt khác thường, mà những bạn học nam đùa dai cố ý kéo mở tay áo của cô, lại nhìn thấy tay cô đầy những vệt xanh tím, sợ tới mức không nói thành lời……

Mẹ hiểu lầm như vậy, trong lúc đó Ấu Lâm cùng cô, lại không hiểu là vì sao lại như vậy.

Cô thì không nói gì coi như thừa nhận, đặc biệt là khi vào năm hai trung học.

Sau kì nghỉ đông của năm hai, cô không tiếp tục theo đuổi bóng lung mẹ, cô không bao giờ chờ mong tình thương của mẹ nữa vì cô biết như vậy chỉ là ảo tưởng không cần thiết, cô không dám tưởng tượng có một ngày, cô bé lọ lem cùng mẹ kế giải thích mọi hiềm nghi lúc trước.

Cô biết mẹ vĩnh viễn sẽ không nói ra nguyên nhân vì sao hận mình như vậy, cô áy náy cho nên cô nhẫn, nhưng đến cuối cùng…… Lại còn hơn cả oán hận.

Sau đó cô biến thành người máy, một người chỉ biết ăn uống và đọc sách, một người máy không có cảm tình, cho đến khi Mộc Thụ xuất hiện trước mặt cô.

“Chị, em cái gì cũng thua kém chị, chỉ có duy nhất một khuôn mặt tươi cười, cười đến ông bà nội mở cờ trong bụng, cười đến đồng học bằng hữu nguyện ý cùng em kết làm bạn bè, em thường tự nói với chính mình, chỉ cần thiện lương, đáng yêu, sẽ có rất nhiều người thích mình.”

“Dù em tự tin bao nhiêu nhưng mỗi lần ở trước mặt chị, lại không còn sót lại chút gì. Chị học giỏi như vậy, thi thủ khoa trường y, em thì ngay cả trường trung học công lập cũng không vào được, bạn bè của ba đều nói chị là niềm tự hào của nhà họ Cung, Còn em thì sao? Em tuyệt đối là nỗi sỉ nhục của ba, đúng vậy, bác sĩ nổi tiếng làm sao có thể sinh ra một đứa con gái đần độn như vậy.

“Trong lòng em hiểu được, trên đời này chỉ có mẹ cảm thấy em tốt hơn chị, mà do lòng tham, em cảm thấy chỉ có mẹ yêu là em không đủ, cho nên em mới tìm cơ hội chỉnh chị, cho nên em mới…… Cướp đi anh Mộc Thụ, em cho rằng cướp đi hắn thì có thể ở trước mặt chị hãnh diện, thực xin lỗi……”

Ấu Lâm thật sự đã được hãnh diện.

Năm ấy cô còn học tại trường y, việc học ở trường y rất nặng nề, nhưng cô cắn chặt răng, không dám nói, muốn có thành tích học tập nổi trội xuất sắc, cho nên cô thường xuyên mất ăn mất ngủ, vì thế dạ dày bị loét, nhưng cô không quan tâm, đã không được mẹ coi trọng, ít nhất cô muốn ba ở trước mặt đồng nghiệp được hãnh diện.

Cô là người máy, cô cũng không bài xích kiểu xưng hô này, thậm chí còn cảm thấy rất tốt.

Cho đến khi Mộc Thụ xâm nhập vào cuộc sống của cô, làm cho cô vui vẻ và để mắt đến sức khỏe của cô.

Khi đó, cô thực sự cho rằng, có lẽ làm một cô gái bình thường thực tốt, cho đến một ngày nào đó, cô phát hiện Mộc Thụ cùng Ấu Lâm hôn nhau trong sân.

Ngày đó, cô rõ ràng nghe thấy tiếng trái tim mình tan nát.

Ngày đó, cô nói với chính mình, làm người máy có vẻ an toàn.

Ngày đó, cô quyết định, quyết định cả đời sống độc thân……

Nhưng vận mệnh cũng không có đơn giản buông tha cô, lúc ấy Ấu Lâm chỉ mới mười lăm tuổi, mẹ biết hai người đang quen nhau, phi thường bất mãn, nhưng lại không có trách cứ Ấu Lâm, ngược lại phẫn nộ chỉ trích là do cô dẫn Mộc Thụ về nhà, tức giận nói cô “Dâm đãng” dạy hư em gái.

Nhưng khi bị đánh, cô không dám dùng tay chống đỡ côn bổng của mẹ, bởi vì khi đó cô đã quyết định, muốn trở thành người nối nghiệp cha, trở thành bác sĩ tim nổi tiếng, cho nên đôi tay đối với cô mà nói, vô cùng quan trọng, cũng bởi vậy, lần đó bị đánh, cô nằm yên trên giường, ba ngày không xuống giường được.

“Em thực hối hận hành vi của mình, thật xin lỗi hại chị bị mẹ đánh chửi, mà em không phải cố ý, cảm giác được tội ác của mình, em muốn nói tiếng xin lỗi với chị, nhưng mà chị…… Rất lãnh đạm, mỗi lần hẹn gặp chị,『 thực xin lỗi 』lại nghẹn trong cổ họng, không nói ra thành lời.”

Cung Diệc Hân vẫn duy trì trầm mặc.

Cô không cần câu『 thực xin lỗi 』kia, mặc kệ là Cung Ấu Lâm có cố ý hay vô tình hại mình bị đánh, cô cũng đã lớn lên như vậy, vui vẻ cũng tốt, đau thương cũng được, hôm nay Cung Diệc Hân nói ra, cũng không thay đổi được gì.

“Cô cẩn thận nghỉ ngơi đi.” Cô không muốn nghe tiếp, cắt lời Ấu Lâm, vẫn công thức hoá mở miệng, tựa như bác sĩ đối xử với bệnh nhân.

“Chị, chị không chịu tha thứ cho em sao? Cho dù em sắp chết, cũng không tha thứ?” Cung Ấu Lâm cầm tay cô, không cho cô đi.

Hít vào. Cô đối với Ấu Lâm có chút không kiên nhẫn. “Cô sẽ không chết, ba mẹ sẽ dùng hết sức để cứu cô.” Dù sao, trong cảm nhận của cô Ấu Lâm chính là tiểu công chúa của bọn họ.

Cô không chú ý tới, trong khẩu khí của mình có một tia chán ghét.

“Chị, thực xin lỗi, thực xin lỗi…… Đều là do em sai……”

Cung Ấu Lâm đột nhiên kéo chăn bông khóc lớn.

Nếu lúc này mẹ bước vào, cô khẳng định mọi việc sẽ trở nên rắc rối. Loại “Hiểu lầm” này lại lập lại lần nữa, cô không hiểu, nếu Ấu Lâm thực sự cảm thấy có lỗi với cô, vì sao lại lặp lại màn trình diễn này?

Cô không có ác ý nhận định Ấu Lâm đang diễn trò, nhưng việc này đã diễn ra rất nhiều lần, cô không thể ngăn bản thân suy nghĩ như vậy.

“Hóa ra một trong những việc cần làm của bác sĩ, là làm cho bệnh nhân khóc rống thất thanh.”

Khương Tuệ Kình đang đi trên hành lang, bởi vì cửa phòng bệnh không đóng kín, nên nghe được tiếng khóc của Cung Ấu Lâm, hắn vội vàng bước vào phòng, nhìn thấy cảnh tượng này — một cô gái vô tâm vô phế, đối diện với bệnh nhân rơi lệ đầy mặt, vẫn cứ thờ ơ.

Khuyết điểm của cô là không quan tâm đến người xung quanh, hắn nhận định.

Cô nâng mi, nhàn nhạt liếc nhìn hắn, không chút cảm xúc.

Cung Ấu Lâm phát hiện người đến là Khương Tuệ Kình, vội vàng khịt khịt mũi nói: “Không có việc gì, không phải lỗi của chị ấy, là do em kích động, chị chỉ tới an ủi em thôi.”

An ủi? Hắn liếc mắt nhìn cô gái lạnh như băng đứng ở kia. Cô giống như đang an ủi người khác sao.

Nhưng mà cô ấy là chị gái Ấu Lâm? Cái này thật kỳ quái, các cô không có một điểm giống nhau, hai người như vậy đúng là chị em?

Trong khi Khương Tuệ Kình đánh giá Cung Diệc Hân, cô cũng quan sát hai người kia, nhìn thấy mặt Cung Ấu Lâm ở phía sau hắn đỏ bừng lên, biểu hiện thẹn thùng làm cho người ta ngửi được mùi mờ ám. Quả nhiên là công chúa, đi đến đâu cũng có thể hấp dẫn ánh mắt đàn ông.

Lạnh lùng cười. Chỉ có hắn, mới có thể thu thập nước mắt công chúa thôi?

Không muốn giải thích, cô xoay người rời khỏi phòng bệnh, không nghĩ tới Khương Tuệ Kình lại đuổi theo, chạy nhanh đứng trước mặt cô, ngăn cản cô rời đi.

“Có việc gì?” Cô liếc mắt cao thấp đánh giá hắn một chút.

“Cô ở khoa tim?”

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, đã làm dò xét rõ ràng thân thế của cô? Cô liếc mắt nhìn hắn, nhẹ gật đầu.

“Bệnh của Tuệ Thanh không có ảnh hưởng trái tim, về sau mời cô không cần đi quấy rầy chị ấy, bằng không……”

Bằng không? Trên đời này người có thể uy hiếp cô chỉ có “Mẹ”, hắn…… Không có cái ả năng đó.

“Đây là ý của Tuệ Thanh sao?”

“Là ý của tôi.”

“Nếu vậy thật xin lỗi, người tôi quấy rầy không phải là anh, trừ phi là cô ấy chính miệng nói với tôi, bằng không, thứ lỗi không thể nghe theo. Nhưng nếu anh yêu cầu tôi không được đi quấy rầy Cung Ấu Lâm thì…… anh cứ yên tâm tôi sẽ không tới nữa.”

Cô xoay người tránh đi, bước đi nhẹ nhàng bình tĩnh, dường như ai cũng không làm cô dao động.

Chăm chú nhìn bóng lưng của cô, Khương Tuệ Kình suy nghĩ sâu xa. Đó là một như thế nào? Lạnh lùng như hàn băng ngàn năm, không thể hòa tan, rất độc lập, dường hư cả thế giới này cùng cô không có quan hệ, bất ngờ là nghề của cô lại quan hệ với con người rất nhiều.

Mày khẽ nhếch, lần đầu tiên, hắn có hứng thú với một người cô gái.

2 responses to “Băng tiểu thư – Chương 1.2

(•‿•)ó‿ó¢‿¢٩◔‿◔۶ ಠ◡ಠ ((((^L^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s