Băng tiểu thư – Chương 3.2

Băng tiểu thư

Tác giả: Thiên Tầm

Convert: Meoconlunar

Edit: Thiên Nhai

Chương 3.2:

Ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào, căn phòng đầy ánh sáng làm cho thần kinh người ta run lên, Cung Diệc Hân thích phòng bệnh như vậy, sáng sủa, thanh khiết, ấm áp, mà cô càng thích nhìn nụ cười trên mặt bệnh nhân hơn, bởi vì việc này gián tiếp thể hiện, cô phẫu thuật phi thường thành công.

“Bác sĩ Cung, tôi yêu em.” Bệnh nhân nam tay cầm một đóa hoa hồng, đưa đến trước mặt cô.

“Sau khi phẫu thuật có nơi nào cảm thấy không thoải mái hay không?”

Cô thích nhìn hắn cười, nhưng cũng không có đáp lại bằng khuôn mặt tươi cười, đã thành thói quen lạnh mặt, mặt không chút biểu cảm nhìn kỹ bệnh án trên tay, thói quen đối với việc đàn ông bày tỏ tình yêu nhìn như không thấy.

Nhưng bên cạnh cô có vài bác sĩ thực tập sớm không nhịn được cười trộm.

“Tôi yêu em, từ lần đầu tiên tôi nhìn thấy em.”

Bệnh nhân buông hoa hồng, từ bên giường lấy ra một thanh sôcôla, giấy gói tinh xảo và trên đó còn gắn một chú gấu nhỏ đáng yêu.

“Để tôi kiểm tra miệng vết thương của anh.”

Cung Diệc Hân nói vừa hết lời, đã có bác sĩ thực tập tiếp nhận sôcôla của hắn, thay bệnh nhân cởi bỏ nút áo.

“Tôi yêu em, yêu đến mỗi đêm ngủ không yên, yêu đến nỗi cảm thấy tim đập nhanh.” Bệnh tật nam nằm ở trên giường bệnh, chưa từ bỏ ý định bày tỏ.

Cô vạch trần băng gạc, cẩn thận xem kỹ miệng vết thương, miệng vết thương không thành vấn đề, cô động tay đổi thuốc cho bệnh nhân, sau đó băng lại kỹ càng, lần đầu tiên nhìn thẳng vào bệnh nhân còn đang nói, cô hỏi: “Chung tiên sinh, tim anh có phải đập như muốn nhảy ra ngoài hay không, sẽ đột nhiên cảm giác ngực có va chạm mãnh liệt?”

“Đúng, đó là bởi vì tôi yêu em.”

“Xin đừng lo lắng, đó là bởi vì trái tim không bình thường phóng điện, tôi kê đơn cho anh, mấy ngày nay anh nghỉ ngơi tốt, sau đổi thuốc, bệnh trạng hẳn là sẽ chậm rãi giảm bớt.” Cô ông nói gà bà nói vịt.

“Bác sĩ Cung, tôi yêu em.” Hắn tăng mạnh ngữ khí, mãnh liệt biểu đạt tâm ý yêu cô.

Cô xoay người đáp lại, đối diện một bác sĩ thực tập nói: “Chú ý một chút vấn đề tim Chung tiên sinh đập nhanh, xem thử sau khi uống thuốc, tình trạng có cải thiện hay không.”

“Vâng, bác sĩ Cung.” Bác sĩ thực tập trả lời.

“Bác sĩ Cung, tôi thực sự thực sự thực yêu em.”

Hướng bệnh nhân gật đầu, từ đầu đến cuối, cô coi tiếng “Yêu” của hắn như không khí.

Rời khỏi phòng bệnh, lại ngoài ý muốn ở cửa phòng bệnh gặp Khương Tuệ Kình tựa tiếu phi tiếu, thân hình hắn tựa vào cạnh cửa, mắt nhìn cô dương dương tự đắc.

Bị đàn ông thế này bày tỏ tình yêu, còn có thể không có biểu hiện gì, gặp biến không sợ hãi, hắn bội phục cô.

“Bác sĩ Cung thất hứa.”

Nhìn thấy Khương Tuệ Kình, cô mới nhớ đã từng có giao hẹn với hắn. Mấy ngày nay bận quá, cô đang vội vàng chuyển nhà.

“Thật xin lỗi, tôi quên gọi điện thoại cho anh.”

“Tô muốn đi đăng ký, nhưng chỗ đăng ký nói lịch khám bệnh của cô đã kín, ít nhất phải đợi hơn một tháng nữa, cho nên……” Hắn nhìn cô, nhún nhún vai, biểu đạt nguyên nhân mình xuất hiện tại nơi này.

Cung Diệc Hân nhìn đồng hồ đeo tay nói: “Chờ tôi 10 phút, bác sĩ Trần, phiền toái anh đưa Khương tiên sinh đến phòng nghỉ của bác sĩ chờ tôi.”

“Vâng.” Bác sĩ thực tập gật đầu, ý bảo Khương Tuệ Kình cùng hắn rời đi.

Khương Tuệ Kình vừa đi, cô liền bước vào một gian phòng bệnh khác.

Lần này cô thực đúng giờ, 10 phút sau liền bước vào phòng nghỉ.

Cung Diệc Hân liếc mắt một cái nhìn Khương Tuệ Kình, cô đến gần kéo một cái ghế, ngồi xuống cùng hắn mặt đối mặt.

“Khương tiên sinh, anh muốn cùng tôi nói chuyện gì?” Cô đi thẳng vào vấn đề, hỏi thẳng.

“Cô có thể yêu cầu tôi mời cô ăn cơm, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.”

Hắn biết, tuy rằng đã qua hai giờ, nhưng cô vẫn chưa ăn cơm trưa, nếu cô cứ ép buộc chính mình như vậy, trước khi cô kịp trở thành bác sĩ trưởng khoa tim, đã trở thành bệnh nhân khoa tiêu hóa.

Cô khẽ nhếch môi, cũng không tính là đang cười.

“Buổi chiều hôm nay tôi không có lịch phẫu thuật, cùng anh nói chuyện xong, tôi đương nhiên sẽ đi ăn cơm. Khương tiên sinh, có chuyện gì xin nói thẳng đi, tôi đã thực sự thấy đói.”

Loại phụ nữ này vẫn là lần đầu tiên hắn tiếp xúc, nhớ tới thái độ của cô đối với việc bệnh nhân bày tỏ tình yêu, không nhịn được lại lần nữa bật cười, nhưng hắn rất nhanh khôi phục bình thường, nói thẳng: “Tôi cùng Ấu Lâm là bạn tốt.”

Chính là bạn bè? Cô không cho là đúng nhếch môi.

Mẹ đã khoe rất nhiều lần, cho dù không phải nói trực tiếp với cô, cô cũng nghe rõ ràng.

Khương Tuệ Kình, đời thứ ba kế thừa xí nghiệp lớn, không lâu sau khi tiếp nhận chức vụ chủ tịch đã mở rộng sự nghiệp, hắn là người có năng lực, có quyết đoán, là thanh niên tài tuấn đến nỗi làm cho người ta động lòng.

Được người như vậy theo đuổi, mặc dù là ai cũng sẽ cảm thấy may mắn, so với hắn, Phương Mộc Thụ quả thực chính là một tai họa.

Nhưng cô không dự tính vạch trần lời hắn, hỏi lại: “Sau đó thì sao?”

“Thời gian trước, tôi cùng cô ấy nói chuyện.”

Lòi rồi, thậm chí đã nói chuyện, làm sao có thể chỉ là bằng hữu? Cô khoanh hai tay ngang ngực, chờ đợi hắn nói tiếp.

“Ấu Lâm sinh bệnh, bệnh tình không nhẹ, nhưng cô lo lắng không phải bệnh của mình, cô ấy lo lắng cô không tha thứ cho mình.”

Dưới đáy lòng cô khẽ cười nhạo một tiếng. Ngay cả “Việc xấu trong nhà” đều nói với hắn, xem ra giao tình giữa hai người không phải là ít.

“Những chuyện phát sinh giữa hai người, cô ấy đã nhắc đến với tôi, cũng từng vì thế mà nói xin lỗi với cô, nhưng là biểu hiện của cô…… Không giống một người chị.”

Phê phán cô? Một người cái gì cũng không rõ, dựa vào cái gì lớn tiếng nói chuyện như vậy với cô?!

“Anh cho rằng tôi phải có biểu hiện như thế nào?”

“Chuyện này đã qua thật lâu, mà người nhà dù sao cũng là người nhà, cho dù cô ấy trẻ người non dạ, đã từng làm rất nhiều chuyện sai, cô không thể vì cô ấy sinh bệnh mà cao thượng bỏ qua cho cô ấy sao?”

Bỏ qua cho Ấu Lâm? Cô thật sự là dở khóc dở cười. Ai dám không buông tha công chúa, chỉ có công chúa không buông tha nô tỳ thôi?

“Tôi hiểu được, có lẽ cô đối với việc bạn trai bị cướp đi không thể quên được, nhưng lúc ấy Ấu Lâm cũng mới mười lăm tuổi, tuổi còn nhỏ nên không biết suy xét, cô ấy chỉ đơn thuần muốn cùng cô cạnh tranh, cũng không phải chân chính yêu thượng người đàn ông kia.”

“Sau đó?” Tốt lắm, hắn không đề cập tới Phương Mộc Thụ, nhưng lời hắn nói ra, đạp trúng nhược điểm cùng điểm mấu chốt của cô. Sắc mặt thay đổi, cô không thể tiếp tục không quan tâm đến cảm xúc của chính mình.

Hắn nhìn thấy lại cho rằng, sự kiện kia thực sự đả thương cô rất sâu, mà Cung Diệc Hân chính là cảm thấy, chính mình đã bị lột lớp màng bảo hộ, trần trụi ở trước mặt hắn, không hề phòng bị.

“Chuyện này, cô không thể tha thứ cho Ấu Lâm sao? Tôi cho rằng, cho dù thực sự có sai, tên đàn ông kia phải gánh vác nhiều hơn, là hắn đứng núi này trông núi nọ, theo đuổi chị lại truy em.”

“Cho nên?” Nụ cười trên mặt cô ngày càng rộng. Nếu đã là như vậy, thì tính sao? Hắn dựa vào cái gì cho rằng chính mình có năng lực hóa giải vướng mắc giữa cô cùng Ấu Lâm?

“Thật sự muốn truy cứu, ngọn nguồn của mọi việc là do cô sai. Cô coi trọng một người đàn ông không có kiên định, hôm nay hắn không yêu thương Ấu Lâm cũng sẽ yêu người phụ nữ khác, cô nếu nghiêm túc phân tích, sẽ phát hiện chính mình hẳn là nên cảm kích Ấu Lâm, không có cô ấy thử, chờ cô thực sự rơi vào, mới phát giác bộ mặt thật của hắn mà nói, cô sẽ bị thương càng sâu.”

Cô giận dữ mà cười. Tốt, hóa ra cô nên cảm kích vì Ấu Lâm đã xen vào, để cho cô nhìn rõ bộ mặt thật của Phương Mộc Thụ, hóa ra cô không nên phẫn nộ ngược lại nên cảm động đến rơi nước mắt?!……

Như vậy khắp thiên hạ tiểu tam có phải nên được cung phụng trong miếu thần hay không, chịu hương khói được người cúng bái? Bởi vì các cô dùng thân thể giúp những người phụ nữ khác chứng minh, người đàn ông của mình không thể yêu.

Cung Diệc Hân chậm rãi lắc đầu. Có thể dùng ngôn ngữ lật ngược phải trái trắng đen đến loại trình độ này, hắn thật sự là đại nhân vật.

“Mặc kệ như thế nào, đó đều là chuyện quá khứ, canh cánh trong lòng đối với ai đều không có lợi.”

“Anh dựa vào cái gì cho rằng tất cả chuyện này đều đã『đi qua』?”

Nếu cừu hận có thể “Đi qua”, vậy vì sao cô đã được hai mươi sáu tuổi, còn phải chịu đựng mẹ đánh chửi?

“Nếu thật sự không thể đi qua, nguyên nhân chỉ có một, là vì — cô không chịu để cho nó 『 đi qua 』.” Hắn đáp chắc như đinh đóng cột.

Một câu đâm trúng hồng tâm, hít thật sâu, cô nghiến răng nghiến lợi. Người đàn ông này rất có bản lĩnh, thật lâu, đã thật lâu không ai có thể chọc tức cô, kể cả là mẹ nhục mạ ra sức đánh chửi cũng không thể.

Nhưng là hắn chọc tới, hoàn toàn làm cô tức giận.

Cô căm tức hắn, nửa câu cũng không nói, không khống chế được cởi từng hạt nút trước ngực.

Cô muốn làm cái gì? Khương Tuệ Kình bị hành động của cô dọa, trực giác muốn lui về sau hai bước, nhưng vẻ mặt khiêu khích của cô làm cho hắn cắn răng. Cô còn không sợ, hắn đường đường một người đàn ông thì sợ cái gì?

Đứng thẳng lưng, hắn duy trì khí thế.

Chỉ hai giây ngắn ngủn đã khôi phục trấn định? Hắn không phải loại đàn ông đơn giản.

Cung Diệc Hân theo dõi ánh mắtv, không dời, động tác của ngón tay không có dừng lại, sau khi cởi có nút thứ ba, trước mặt hắn kéo quần áo xuống.

Đập vào mắt hắn là lớp da thịt bên dưới quần áo, hắn nghẹn họng nhìn trân trối nói không nên lời.

Trước ngực cô là một mảng những dấu xanh đen, hồng, tím, dấu vết nông nông sâu sâu, vì sao lại có?

Khương Tuệ Kình không lùi mà tiến tới, vươn tay, một hơi kéo tuột toàn bộ quần áo của cô, vừa lột xuống, làm cho những vết thương trên cánh tay, bả vai, lưng cô toàn lộ ra.

“Là ai?!” Hắn nắm chặt tay cô giận dữ hỏi.

Hắn không hiểu được chính mình vì sao kích động như vậy? Hắn muốn tìm ra đã tạo ra những vết thương này, hung hăng đánh một trận.

Cô lạnh lùng đẩy tay hắn ra, chậm rãi cài lại nút áo, tựa tiếu phi tiếu hỏi: “Anh bây giờ còn cho rằng mọi chuyện đã qua đi, tôi nên 『 tha thứ 』 dù là ai?” Cô đã nhượng bộ trước, bảo trì khoảng cách, dựa vào cái gì họ không nhận sai trước rồi buông tha cho cô, mà muốn cô tha thứ trước?!

“Nói cho tôi, là ai đã đánh cô?” Hắn lại lần nữa chế trụ cổ tay cô, giận dữ hỏi.

Cô không dự tính trả lời vấn đề của hắn, chỉ nói: “Tôi không rõ anh từ đâu tới đây mà  tự tin, tùy tiện nghe xong mấy câu liền tự mình bình luận người khác. Anh thực sự hiểu rõ gia đình của tôi sao? Anh thực sự cho rằng mỗi câu của Ấu Lâm đều là thật tình thực lòng sao? Anh dựa vào cái gì cho rằng chính mình có thể tham gia vào vệc nhà của người khác?

“Khương tiên sinh, nếu anh liên tục tìm tôi vài ngày, là muốn cùng tôi bàn chuyện này, như vậy thực xin lỗi, tôi nghĩ anh không đủ tư cách cùng tôi nói chuyện này!”

Xoay người, cô không chút nghĩ ngợi đã chạm vào tay nắm cửa, nhưng tay hắn so với cô còn nhanh hơn, hắn đặt tay trên mu bàn tay cô, lạnh giọng hỏi lại: “Nói cho tôi, là ai thương tổn cô?”

“Khương tiên sinh nếu có nhiều thời gian rảnh rỗi, mời anh đi quan tâm đến cô bạn gái bé nhỏ của mình, không cần quấy rầy tôi, tôi bề bộn nhiều việc.”

Bỏ tay hắn ra, cô dự tính xoay tay mở cửa.

Hắn lại không để cô thành công, giây tiếp theo, lòng bàn tay hắn lại cầm chặt mu bàn tay cô.

“Nói với tôi, là kiệt tác của ai.” Hắn nói như mệnh lệnh, giống như với nhân viên của mình hạ lệnh.

Cung Diệc Hân hít thật sâu. Hắn thực sự, thực sự rất có bản lĩnh chọc cô tức giận.

“Cùng Khương tiên sinh có quan hệ gì sao? Gặp chuyện bất bình, rút đao tương trợ sao? Không cần, Khương tiên sinh muốn làm anh hùng, có thể đi tìm một cô gái, về phần tôi, không cần ngài dư thừa đồng cảm.” Cô cười lạnh.

“Tôi chỉ là muốn giúp cô.”

Cô ngoài cười nhưng trong không cười hỏi: “Khương tiên sinh thực sự muốn giúp ta?”

“Đúng.” Vết thương trên người cô đã kích thích hắn.

“Như vậy liền giúp ta nâng cao công trạng, đến chỗ đăng ký đăng ký đi.”

Đẩy hắn ra, Cung Diệc Hân dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi phòng nghỉ.

Cô bước nhanh như bay, cố ý xem nhẹ độ ấm của lòng bàn tay hắn còn lưu lại trên mu bàn tay cô, tận lực lãng quên vẻ mặt nghiêm túc của hắn, tận lực đem người đàn ông nhiều chuyện này hung hăng quăng ra sau đầu.

Cắn chặt môi dưới, cô thống hận chính mình yếu đuối, thống hận kiên trì của hắn làm cho nháy mắt đáy lòng cô như có độ ấm, thống hận hắn làm cô nghĩ lầm có người có thể chống đỡ chính mình, có thể dựa vào.

Dùng sức lắc đầu, cô ép chính mình đem hình ảnh hắn tống ra khỏi đầu, quên hắn!

Nhìn cô bước nhanh, trong vài giây trái tim Khương Tuệ Kình đập mạnh và loạn nhịp.

Hắn đang làm cái gì? Cô mỗi câu đều là, việc nhà rối rắm, hắn dựa vào cái gì chỉ nghe Ấu Lâm nói mấy câu, liền tự mình thổi phồng lên, cho rằng chính mình có quyền giải quyết tất cả?

Hơn nữa hắn là anh hùng của Tuệ Thanh, căn cứ vào tình nghĩa bạn bè mà làm anh hùng của Ấu Lâm, còn cô, một cô gái không tính quen thuộc, hắn có cái quyền gì hỗ trợ?

Chính là…… Đáy lòng hắn nảy sinh cảm giác rất lạ? Đau lòng sao? Vì một cô gái không quen thuộc……

Không có đạo lý, nhưng hắn không thể giải thích được cái loại cảm giác không tên này.

Hai ngày sau, hắn nhìn thấy Cung Diệc Hân nhận phỏng vấn trên tivi, cô gái này đã kiêu ngạo lại còn có tự tin.

Vài ngày sau.

Khi hắn đến đón Tuệ Thanh xuất viện, thấy một người bị thương được đẩy xuống từ xe cứu thương, cô không nói lời nào, trực tiếp chạy đến bên giường bệnh, dùng hai tay cầm máu cho bệnh nhân, trên người cô đã dính đầy máu đỏ tươi, trên mặt lại tràn đầy kiên nghị…… Một loại biểu cảm cùng tử thần kéo co tất thắng.

Một tuần sau, hắn đến bệnh viện thăm Ấu Lâm, ở trên hành lang thấy cô chạy nhanh, bệnh nhân của cô phát sinh tình huống……

Mặc kệ bất cứ lúc nào nhìn thấy, cô đều nghiêm túc tự tin công tác, cũng không nhìn ra nửa điểm bất lực cần hỗ trợ.

Hắn nghĩ, có lẽ cô nói đúng, cô không cần bất luận kẻ nào dư thừa đồng cảm…… Chỉ là, hắn đối với cô, chỉ là đồng cảm thôi sao?

One response to “Băng tiểu thư – Chương 3.2

(•‿•)ó‿ó¢‿¢٩◔‿◔۶ ಠ◡ಠ ((((^L^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s