Băng tiểu thư – Chương 4.1

Băng tiểu thư

Tác giả: Thiên Tầm

Convert: Meoconlunar

Edit: Thiên Nhai

Chương 4.1:

Cung Diệc Hân cho rằng, không còn bất cứ chuyện gì để cô phải gặp lại Khương Tuệ Kình. Cho dù gương mặt hắn thỉnh thoảng lại xuất hiện trong đầu cô, quấy nhiễu suy nghĩ của cô.

Bộ dạng hắn nhìn rất khá, cô thừa nhận; Trên người hắn tản ra một loại cảm giác quyền uy, cô không phản đối; Hắn là một người có năng lực, có bản lĩnh, có tự tin của một người đàn ông thực thụ, cô đồng ý.

Người đàn ông như vậy thực dễ dàng hấp dẫn ánh mắt của phụ nữ, lại đang có tình yêu với Ấu Lâm hồn nhiên mê người, nếu không phải cô ấy sinh bệnh, xuất hiện một người như vậy theo đuổi, mẹ chỉ sợ không thể chờ được trải thảm đỏ cho hai người bước lên.

Sau khi biết bệnh của Ấu Lâm, mẹ đã quyết định xin nghỉ dài hạn, ở lại trong phòng bệnh chăm sóc con gái thân yêu, vì không muốn xảy ra nhiều tranh chấp, cô không hề bước vào phòng bệnh của Ấu Lâm.

Chuyện này, nếu để cho người đàn ông kia biết, chắc sẽ mắng cô lãnh huyết?

Không sao cả, mẹ từ nhỏ đã dạy cô, điều quan trọng nhất để thành công đó là coi thường ánh mắt của người khác.

Vì thế, cô vẫn tiếp tục bề bộn nhiều việc, vội vàng công tác, vội vàng viết luận văn, vội vàng rảo bước đến gần mục tiêu “Trưởng khoa tim”.

Tuệ Thanh đã xuất viện, hắn cho rằng mình sẽ không có cơ hội gặp lại con khổng tước kiêu ngạo kia, không nghĩ tới, ngẫu nhiên khi đến bệnh viện thăm hỏi Ấu Lâm, hai chân lại không tự giác làm theo ý mình, đi về nơi có cô.

Đối diện với khuôn mặt lời nói của hắn, Cung Diệc Hân tồn cỏ vẻ rất kỳ quái.

Cô xinh đẹp, thông minh, tài giỏi, nhưng mỗi khi xuất hiện trong đầu hắn, lại không phải là hỉnh ảnh cô thông minh xinh đẹp hoặc giỏi giang, mà là ánh mắt không yếu thế.

Đúng, không yếu thế.

Khi cô cởi quần áo phơi bày những vết thương kia, đáy mắt không có một tia yếu ớt bất lực, cho dù đầy người thương tích, cô vẫn như cũ có thể chuẩn xác hoàn thành công tác không chút sai lầm. Cô chưa bao giờ cần giúp đỡ sao?

Hắn nghĩ rằng bản thân mình rất muốn hiểu rõ cô, nhớ bộ dạng cô kiên cường ngang ngược, nhớ nụ cười lạnh lùng nơi khóe môi cô, hắn thậm chí còn nghĩ, cô gái này có hiểu vui vẻ là gì hay không?

Đó dấu chấm hỏi đặt ra trong suy nghĩ của hắn, vì thế hắn nhớ về cô vô số lần, càng ngày càng nhiều.

Ấu Lâm nói với hắn, câu chuyện có liên quan đến Cung Diệc Hân, ngoại trừ ba mẹ cùng bản nhân, tất cả mọi người đều chẳng biết gì về thân thế của Diệc Hân, chuyện này cô cũng vừa mới biết.

Cô nói: “Em thật khờ, cho tới bây giờ mới bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra thái độ mẹ đối với chị là hận, em còn cho rằng đó là chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, là kỳ vọng quá cao.”

Ấu Lâm thật ngốc, Cung Diệc Hân đã sớm bị rèn luyện thành cương (sắt được luyện kỹ đã trở thành thép), còn cần rèn luyện nữa sao, như thế nào là kỳ vọng quá cao?

Ấu Lâm nói hiện tại, cô ấy cũng không biết nên đồng tình với mẹ hay là chỉ trích mẹ mới tốt.

Nghe xong đáy lòng hắn rất rõ ràng, vô luận là đồng tình hoặc chỉ trích, đối với Cung Diệc Hân mà nói đều không sao cả, cô sớm đã xây dựng một bức tường phòng vệ, đem chính mình đặt vào bên trong, mà cái người tên Phương Mộc Thụ kia chỉ sợ là người đầu tiên đánh vỡ tường lớp bảo vệ đó, nhưng mà hắn phản bội, bức cô xây lên bức tường càng dày, càng chắc chắn.

Khương Tuệ Kình dựa người trên cửa phòng bệnh, nhìn thấy tên bệnh nhân kia vẫn cứ bày tỏ tình yêu không chịu buông tay nói với cô một câu “Tôi yêu em”, trên mặt cô vẫn như trước không có một gợn sóng, lẳng lặng giảng giải cho nhóm bác sĩ thực tập bệnh tình của hắn, cuối cùng quay đầu nói với bệnh nhân: “Chung tiên sinh, anh có thể xin xuất viện.”

Hắn đoán, cô đang nhìn bệnh nhân kia, nhưng đáy mắt lại không có đối phương.

Hơi hơi mỉm cười, hắn xoay người rời đi, phát giác chính mình rất đồng cảm với cô, bất quá…… Nếu Cung Diệc Hân biết hắn đồng cảm với mình, chỉ sợ sẽ đem con dao phẫu thuật sắc bén, mổ xẻ hắn.

Cung Diệc Hân chạy xe vào bãi đỗ xe dưới tầng ngầm, nơi này là khu nhà chung cư cô mới mua, đắt đến làm da đầu người ta run lên, tính ra lương cô cũng cao, nhưng mà hàng tháng phải đem gần như toàn bộ tiền lương để trả ngân hàng, hơn nữa tương lai mười năm nữa, cuộc sống sẽ bị ngân hàng truy đuổi bi thảm.

Việc lựa chọn nơi này, là vì ở rất gần bệnh viện, bệnh nhân có tình huống gì phát sinh, cô có thể trong thời gian ngắn nhất xuất hiện, nhưng “Gần” lại phải trả giá quá đắt.

Thực công bằng, muốn có thứ gì thì phải trả một cái giá tương xứng với nó: Thích ăn nhiều thức ăn, mập mạp là cái giá phải trả; Chính mình thích dùng trang điểm hàng hiệu, thì phải chịu mất tiền; Yêu thương một người đàn ông, đau lòng là cái giá cuối cùng phải trả…… Trên đời này, không có thứ gì không cần trả giá mà có thể có được.

Dừng xe xong, di động vừa vặn vang lên, cô liếc mắt nhìn một cái, hiện trên màn hình là một dãy số xa, cô không biết là ai gọi đến.

“Alô, xin chào, tôi là Cung Diệc Hân.”

“Là anh.”

Hai chữ ngắn gọn, cô cư nhiên liền nhận ra hắn.

Nhưng cô không muốn để cho đối phương biết, trong trí nhớ của cô, còn có hắn cùng thanh âm của hắn.

Ngẩng đầu im lặng, cô tỏ ra kiêu ngạo, khách khí mà lạnh lùng trả lời, “Thật ngại quá, xin hỏi anh là ai?”

“Em không nhận ra anh sao? Anh là Phương Mộc Thụ.” Trong khẩu khí đối phương, có một phần thất vọng, mục đích của cô đã đạt được.

“Xin chào, có việc gì sao?” Cô thận trọng nói ra từng chữ, từng chữ đều cẩn thận không để hắn nghe ra, hắn vẫn tồn tại trong trí nhớ của cô.

“Anh đã trở về, có thời gian nói chuyện, chúng ta có thể tìm một chỗ gặp mặt hay không?” Trong lời nói của hắn mang theo ý cười, cưỡng chế sự cô đơn trong giọng nói.

Vô luận hắn hồn nhiên thực sự cảm thấy những việc đã qua không có gì đáng kể, thì cũng không có quan hệ gì tới cô — cô chính là ngụy trang không thèm để ý, cũng không có nghĩa là hết thảy đã mưa tạnh trời trong.

“Thực xin lỗi, tôi phải kiểm tra lịch làm việc trước đã.”

“Anh biết em bề bộn nhiều việc, em hiện tại đã là bác sĩ có tiếng.”

Đúng vậy, cô luôn ghi nhớ lời phê bình của hắn — “Cuộc sống quá cứng nhắc luôn bị một thứ gì đó truy đuổi” mà nơm nớp lo sợ, bước từng bước một để đến được vị trí ngày hôm nay.

Cô không trả lời, trải qua vài giây hắn lại hỏi: “Nghe nói Ấu Lâm nằm viện.”

“Đúng.”

Nguyên lai gọi tới tìm cô, chính là muốn hỏi thăm công chúa nhỏ của hắn. Thật châm biếm, năm ấy hắn bỏ rơi cô, quay đầu theo đuổi công chúa nhỏ, hắn theo đuổi một tình yêu lãng mạn, lại không nghĩ rằng tình yêu của công chúa nhỏ chỉ là muốn cạnh tranh, muốn cùng chị gái phân thắng thua.

Cô thua tự tôn cùng tình yêu, công chúa nhỏ thắng được vinh quang, mà hắn thì sao? Vội vàng vô ích? Đã nói, mọi việc trên đời, đều phải trả giá.

Cung Diệc Hân nhếch môi cười. Hiện tại nghĩ đến, không biết là ai sẽ đến với ai.

“Em ấy mắc bệnh gì?”

“Bệnh máu trắng. Đừng lo lắng, phát hiện rất sớm, chúng tôi sẽ đem hết toàn lực giúp cô.”

Thang máy vừa đến, cô đi vào, ấn lầu 13.

“Tôi hiểu mà.”

“Nếu anh muốn đến thăm bệnh, cô ở phòng bệnh đặc biệt 7033 bệnh viện Tân Sinh.” Cô nói một mạch không chút để ý, không mang theo chút tình cảm nào, dường như cô đã sớm buông tha mọi thứ để nó trở lại tự nhiên.

Nhưng cô để ý, kiêu ngạo của cô vẫn chưa phục hồi.

“Cám ơn em đã nói với anh những thứ này, nhưng cũng có một chuyện an muốn nói để em biết, bắt đầu từ ngày mai, chúng ta chính là đồng nghiệp.” Hắn gia nhập bệnh viện Tân Sinh? Cho nên hắn rõ ràng đã biết việc Ấu Lâm sinh bệnh, hắn chính là gọi điện thoại đến…… Thăm dò? Hắn nghĩ thăm dò cái gì đây? Cung Diệc Hân cười diễu cợt.

Bất quá điều làm cô kinh ngạc là, hắn không bỏ trường y…… Cũng đúng thôi, ba ba từng nói, Phương Mộc Thụ rất có thiên phú, vì tình yêu buông tha cho sự nghiệp, quả thật không phải là việc một người đàn ông thông minh sẽ làm.

“Hoan nghênh anh gia nhập, ngủ ngon.” Sau khi nói xong cô lãnh đạm gác điện thoại, đáy lòng lại khó có thể bình tĩnh.

Dựa lưng vào thang máy, cô chậm rãi hít vào một hơi, hai tay chống vào tay vịn.

“Đến cuối cùng, cô cũng vẫn không buộc được Phương Mộc Thụ, tôi còn cho rằng thân là con gái viện trưởng, sẽ lợi hại hơn chứ.”

“Có người đàn ông nào muốn ở cạnh máy móc? Ngay từ đầu tiếp cận cô, có lẽ vì cảm thấy mới mẻ? Dù sao loại phụ nữ đặc biệt như cô cũng rất hiếm.”

“Đàn ông đều thích những cô gái ôn nhu, xinh đẹp thiện lương, ai lại thích khối băng? Sợ nóng, chỉ cần thổi thổi lãnh khí là được.”

Những lời đùa cợt, mỗi một câu, đều cắm chặt vào lòng cô.

Hắn rời đi, mang đi không chỉ tình yêu của cô, còn có tự tôn cùng kiêu ngạo của cô, những thứ khác cô có thể không cần, nhưng duy nhất chỉ hai thứ này không thể mất, bởi vì tự tôn, kiêu ngạo là cơ sở của bức tường vững chắc an toàn trong lòng cô.

One response to “Băng tiểu thư – Chương 4.1

(•‿•)ó‿ó¢‿¢٩◔‿◔۶ ಠ◡ಠ ((((^L^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s