Băng tiểu thư – Chương 4.2

Băng tiểu thư

Tác giả: Thiên Tầm

Convert: Meoconlunar

Edit: Thiên Nhai

Chương 4.2:

Thang máy ở đại sảnh lầu một mở ra, Khương Tuệ Kình bước vào, nhìn thấy cô, kinh ngạc.

“Cô……”

Cung Diệc Hân nhanh chóng buông tay vịn, cũng kinh ngạc khi thấy hắn xuất hiện.

Hít sâu một hơi, đem cuộc điện thoại vừa rồi vứt ra sau đầu, cô căm giận việc để hắn nhìn thấy bộ dạng mình yếu ớt, chán ghét khi mình gặp phiền toái, lại bị hắn bắt gặp.

Hắn lại đi theo cô? Lúc này hắn muốn tìm cô nói chuyện gì?

Muốn cô rời xa Tuệ Thanh, hay là muốn hỏi cô vì sao lãnh huyết như thế, em gái mình nằm viện, cũng không chịu lên lầu thăm bệnh? Hắn tại sao không hiểu được, việc nhà người khác, hắn không có quyền nhúng tay vào? Nhiều chuyện không phải là một loại phẩm chất cao thượng.

Cô quyết định đánh đòn phủ đầu.

“Thực xin lỗi, tôi nghĩ chúng ta không quen thuộc như vậy, nghĩ muốn nói chuyện về Ấu Lâm, mời anh đi tìm ba mẹ tôi, tìm tôi giúp đỡ, thật xin lỗi, ít lại càng ít. Xin anh dùng việc theo dõi tôi, đừng ở sau lung tôi nhìn trộm, cùng với lãng phí thời gian, ý đồ đi theo bên người tôi vì Ấu Lâm lấy lại công đạo, không bằng tận dụng thời gian này làm bạn với cô.”

Cô làm sao lại không biết, lúc cô đi tuần phòng, hắn đi theo sau lưng cô; Trước khi cô bước vào phong khám bệnh, hắn đã ngồi ở khu chờ, cô chính là làm bộ không phát hiện, làm bộ không thèm để ý, làm bộ……

Nuốt nước miếng…… Như vậy không tốt, cô không khống chế được.

Khương Tuệ Kình không rõ cô vì sao kích động, không phải là hắn đã làm cô kích động đó chứ?

Khóe miệng lộ ra một đường cong xinh đẹp, hắn trả lời, “Tôi cũng không có muốn tìm cô nói chuyện gì.”

“Không sao? Vậy anh vì sao điều tra tôi khi nào thì mổ, khi nào thì vào phòng khám bệnh, khi nào thì đi tuần phòng?!”

Đã bị cô ấy biết? Được rồi, trên đời này không có bí mật nào được che giấu mãi, bất quá, hắn cũng không giải thích rõ ràng được nguyên nhân cái hành động ngu ngốc mình cứ đi sau lưng cô, hơn nữa, hắn thật cao hứng khi gặp được cô, thật cao hứng vì bọn họ cùng ở trong một cái thang máy, càng cao hứng…… Bọn họ lại ở cùng một khu chung cư, cùng một tầng lầu.

Hắn chỉa chỉa cái nút lầu 13 đang lóe sáng. “Tôi ở nơi này, từ lâu rồi.”

Từ khi ba mẹ chuyển đến Anh Quốc, hắn liền quyết định dọn đến chung cư ở gần công ty một chút.

“Bậy bạ, nhà của anh ở Thiên Mẫu.”

“Hả, cô muốn nói đến nơi lần trước ngủ lại? Đó là nhà chính, lần đó bởi vì có chút việc nên phải về một chuyến.”

Cho nên…… Cô hiểu lầm? Cô nhíu mày cắn môi, xấu hổ vì nhận định chủ quan của mình.

Quay đầu, xoay người, cô ngây thơ cho rằng chỉ cần không nhìn hắn, hắn sẽ biến thành không khí dần tan biến.

“Xem ra, cô là tiểu thư hàng xóm mới chuyển đến.” Khương Tuệ Kình cũng không muốn bị coi là không khí, hắn cố tìm chuyện cùng cô tán gẫu, tâm tình trong nháy mắt trở nên tự đắc thích ý, tràn đầy ý cười, càng thêm vui vẻ.

Từ sau khi Tuệ Thanh xuất viện về nhà, vì mất trí nhớ nên chị ấy trở lại tuổi hai mốt, vẫn như cũ có chút ngốc có chút vụng về, tâm hồn đơn thuần ngoại trừ đọc truyện tranh và tiểu thuyết, cũng không để ý thứ gì khác.

Tuệ Thanh cùng bảo vệ và hàng xóm đều rất quen thuộc, thám thính được hàng xóm mới chuyển đến là một nữ bác sĩ, thám thính được đối phương mua nhà giá thấp nhất so với giá thị trường, còn thám thính được nữ bác sĩ vẫn độc thân.

Nếu không phải Cung Diệc Hân bận quá, hằng ngày không ở nhà, thì nói không chừng Tuệ Thanh đã sớm tới cửa chào hỏi, tiếp tục tình hữu nghị đã từng bị hắn ngăn cản.

Không nghe thấy, cô không nghe thấy thanh âm của hắn — cô đang tự thôi mien chính mình.

Cô hiện tại rất muốn kiếm một cái động trốn vào đó.

“Cô thực may mắn, chủ nhà vội vã rời đi, cô đã mua được với giá rất thấp.”

Ngẩng đầu những con số đang tăng dần trên màn hình thang máy, cô không rõ, thời gian làm sao có thể trôi qua chậm như vậy.

“Lần trước tôi ngăn cản cô tới tìm Tuệ Thanh, bởi vì tôi lo lắng, cô là do người nào đó phái tới, nhưng mà hiện tại, nếu cô có thời gian rảnh, hoan nghênh đến nhà tôi chơi.”

Cô không lên tiếng trả lời, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm những con số liên tục nhảy lên.

“Cô đã ăn cơm chưa?”

Không trả lời, cô cắn răng kiên trì.

“Chắc là chưa ăn, trên tay cô vẫn còn cầm túi đò của siêu thị. Đúng rồi, cô thực sự thích ăn cơm Ngự Lan như vậy sao? Tôi có quen biết tổng giám đốc bên đó, có muốn giới thiệu hai người làm quen hay không, có bác sĩ nổi tiếng quảng bá sản phẩm, nhất định có thể đẩy mạnh buôn bán……” Hắn càng nói càng cao hứng, giống như bọn họ đã có giao tình lâu ngày.

Cung Diệc Hân cắn răng. Rốt cục, cám ơn trời đất, thang máy đã đến.

Bước trước một bước, cô nhanh chóng bước nhanh về phía cửa nhà, không nghĩ tới hắn vẫn đi theo sau lưng cô…… Chỉ cách nhau hai bước chân.

Có nên quay đầu quát hắn, nói hắn làm người đừng nên quá mức hay không? Nhưng cô đã không khống chế được một lần, không lẽ nào lại để mình chỉ trong vài giây ngắn ngủn ở chung, lại không khống chế được lần thứ hai.

Tiếng bước chân của hắn dẫm nát lòng cô, một chút, một chút, một chút……

Cô rốt cuộc không nhịn được nữa, đi tới trước cửa nhà, mặt lạnh lùng, nổi giận đùng đùng nói: “Tôi nói lại lần nữa, không nên đi theo tôi!”

Vừa nói xong, xoay người lại, cô lấy chìa khóa từ túi xách, mở cửa.

Lúc này, trên vai cảm giác có ngón tay gõ nhẹ, cô nửa quay đầu, chỉ thấy hắn mặt mày hớn hở nói: “Báo với bác sĩ Cung một tiếng, tôi sẽ ở nhà đối diện nhà cô.”

Ách…… Cô hiểu lầm hắn hồi 2……

Cô chưa từng nghĩ mình lại mất mặt như vậy, cô vì sao lại không khống chế được mà quay đầu? Sao lại không khống chế được ý nghĩ mắng chửi người khác?! Cô là bác sĩ Cung tự chủ tốt nhất, không chỉ bị hắn chọc một lần, mà là ba lần, liên tục không khống chế được bản thân……

Khuôn mặt căng thẳng, che kín miệng, bước vào nhà, cô dùng sức “Phanh” đóng cửa lại.

Khương Tuệ Kình nhìn cách cửa bị cô dùng sức đóng mạnh, không rõ mình vì sao lại vui vẻ như vậy, hắn bật cười, tiếng cười thật to xuyên qua cánh cửa kia, truyền vào tai Cung Diệc Hân, làm cho cô thực sự thực sự…… Rất muốn giết chính mình……

Hắn xoay người, đã quên mình có mang theo chìa khóa mà ấn chuông điện trước cửa nhà.

Khương Tuệ Thanh ra mở cửa, nhìn thấy ý cười trên mặt hắn, cao hứng giống như muốn ca hát, vội vàng che hai lỗ tai nói: “Em ngàn vạn không cần hát.”

Mọi người đều biết Tuệ Kình nhà bọn họ là thiên tài, học cái gì cũng đứng nhất, chỉ có ca hát thì hoàn toàn không được, giọng hát của hắn không thể nói ngũ âm không hoàn chỉnh để hình dung, đó căn bản là một loại…… Một loại vũ khí lợi hại khủng bố giết người.

Nếu bác sĩ dùng tay cứu người, vậy thì giọng hát của hắn chính là dùng để giết người. Như cố tình, mỗi lần chỉ cần hắn cao hứng cực điểm, lại nghĩ muốn mở miệng hát vang.

Hắn kéo hạ tay cô nói: “Yên tâm, em không có muốn hát.” Tuy rằng hắn thực sự rất muốn hát.

Khương Tuệ Thanh nghe xong cười hỏi: “Thế vì sao em cao hứng như vậy?”

“Chị đoán xem.” Hắn dùng lực nhéo mặt cô một cái.

Hiện tại, hắn hai mươi tám tuổi, mà cô trở lại tuổi hai mốt, rốt cục mong ước của hắn đã thành sự thật, biến cô thành em gái. Anh trai có thể tùy ý khi dễ em gái sao? Đáp án là, đúng vậy.

“Bạn gái bé nhỏ của em bệnh tình đã khá hơn?” Cô kéo tay hắn ra, cười hỏi.

“Ai nói với chị, Ấu Lâm là bạn gái của em?”

“Không phải sao? Em không phải thích nhất kiểu nữ sinh như thiên sứ sao?.”

“Không phải, em chỉ là có ý tốt che chở thôi.”

“Mới là lạ, em chính là thích Cung Ấu Lâm kia, tất cả mọi người đều biết, bao gồm y tá và bác sĩ.”

Lừa quỷ à, cho dù cô không phải thiên tài, cũng không nên lừa phỉnh cô như vậy nha? Nếu không thích, hắn vì sao lại thường xuyên đi thăm bệnh? Nếu không thích, làm sao lại muốn che chở cho người ta? Nếu không thích, kẹo sôcôla này…… Ha ha, lừa ai!

“Tùy chị muốn nói thế nào.” Hắn vẫy vẫy tay, đi vào trong phòng, lấy quần áo trong tủ đi tắm.

“Em không cần không thừa nhận, chị chỉ nhìn vào mắt, đã hiểu được tận đáy lòng.” Khương Tuệ Thanh đi theo phía sau hắn, nhất định nói hết ý nghĩ của mình.

“Đầu óc chị đơn giản như vậy, làm sao có thể hiểu được.”

“Em còn nói chị ngốc, chị tức giận, chị muốn cáo trạng.” Hai tay cô chống nạnh, lại không nhìn ra bộ dạng đang tức giận.

Muốn làm người đàn bà chanh chua là phải có điều kiện, mà cô thì không đủ điều kiện.

“Cáo trạng? Được thôi, dù sao trời cao hoàng đế xa, lão ba lão mẹ sẽ không bởi vì một câu của chị bay trở về mắng em.”

“Chị cũng có thể cáo trạng với những người khác.” Cô chu miệng lên, đưa lưng về phía hắn.

Hắn nhíu mày, vẻ mặt căng thẳng giữ chặt bờ vai cô, xoay cô lại đối diện mình, chăm chú nhìn hỏi: “Ai? Ai là người chị muốn cáo trạng, Trang Bạch Tuyên sao?”

Khương Tuệ Thanh quay đầu đi, dùng ngón tay chọc vẻ mặt tức giận của hắn, nghi hoặc hỏi: “Tuệ Kình, Trang Bạch Tuyên là ai vậy?”

Vậy là không phải hắn ta…… Hắn thở phào nói: “Một người không quan trọng.”

“Đã không quan trọng, em vì sao lại tức giận như vậy?”

Hắn không trả lời, vươn hai tay, xoa má cô, nói sang chuyện khác, “Có nhớ vị bác sĩ kia hay không?”

“Người nào?”

“Khi chị nằm viện, nữ bác sĩ thường đến thăm.”

“À, khi chị xuất viện, đã quên nói với cô ấy địa chỉ nhà chúng ta.” Cô dẩu môi nói đầy tiếc nuối.

“Đối diện nhà chúng ta không phải mới chuyển đến một nữ bác sĩ sao?”

“Đúng vậy, nghe nói còn là một nữ bác sĩ xinh đẹp.”

“Chính là cô ấy.” Hắn dùng ngón tay cái, chỉ hướng cửa đối diện.

“Sao? Là cô ấy! A, chị muốn đi tìm bác sĩ.” Ngạc nhiên ngoài ý muốn, làm Khương Tuệ Thanh tươi cười rạng rỡ.

“Đừng nóng vội, cô ấy vừa tan tầm, cho cô một chút thời gian tắm rửa.”

“Được.”

Cô dùng sức gật đầu, mặt mày hớn hở. Cô thích bác sĩ, thực thích, thực thích nha……

2 responses to “Băng tiểu thư – Chương 4.2

(•‿•)ó‿ó¢‿¢٩◔‿◔۶ ಠ◡ಠ ((((^L^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s