Băng tiểu thư – Chương 5.2

Băng tiểu thư

Tác giả: Thiên Tầm

Convert: Meoconlunar

Edit: Thiên Nhai

Chương 5.2:

Xoay lưng về phía Phương Mộc Thụ, hắn ôm sát vai cô, vẻ mặt mất hứng, Cung Diệc Hân không hiểu tại sao hắn tức giận, ra khỏi bệnh viện, mới mở miệng hỏi: “Anh làm sao vậy?”

“Hắn chính là cái thàng đàn ông bội tình bạc nghĩa.” Nhìn kĩ, không riêng gì vẻ mặt mất hứng, ngay cả khẩu khí cũng không cao hứng.

“Anh nhớ hắn?”

“Sao không nhớ? Cây gỗ, một cái tên thực vô nghĩa, sao có ích bằng vàng bạc đồng thiết làm cây?”

Cung Diệc Hân cười ra tiếng, không nghĩ tới có người sẽ giải thích tên của hắn ta như vậy. “Không phải cây gỗ, là bồn tắm gỗ.”

“Tôi quản hắn là cái gì gỗ, hắn không phải xuất ngoại rồi sao? Trăng ở nước ngoài tròn như vậy, hắn trở về làm cái gì?” Hắn nổi giận nói.

Vấn đề này cô nên trả lời thế nào?

“Có lẽ hắn cảm thấy Đài Loan là nơi có thể phát triển. Tóm lại, hắn đã trở lại, với tấm bằng tiến sĩ y học, phải dùng số tiền lớn mới mời về bệnh viện Tân Sinh được

“Cha cô không phải là viện trưởng sao? Vì sao muốn thuê hắn?” Ông ta không biết con gái mình bị người đàn ông này khi dễ phụ lòng hay sao?

Khương Tuệ Kình không rõ bản thân vì sao lại tức giận như vậy, nhưng hắn thực sự không có biện pháp khống chế chính mình, không có cách nào làm ngơ coi cái tên Phương Mộc Thụ kia là người qua đường Giáp. Đặc biệt lo lắng bắt đầu từ ngày mai, hai người vốn đã không còn liên hệ, nhưng bây giờ làm cùng bệnh viện, mọi lúc mọi nơi đều có thể nhìn thấy mặt nhau, hắn rất tức giận!

Càng làm cho hắn buồn bực là, cô lại tìm hắn đến làm bạn trai giả, cái này có ý gì? Có đại biểu cho cô vẫn còn để ý Phương Mộc Thụ, còn coi trọng Phương Mộc Thụ hay không, bọn họ đã từng cắt đứt, nhưng vẫn chưa thể xem nó như quá khứ.

“Hắn là tinh anh, tôi đã nói rồi.”

“Tinh anh?!” Hắn cười lạnh hai tiếng. “Nói cách khác, bắt đầu từ ngày mai hắn sẽ đi đi lại lại khắp nơi trong cái bệnh viện này?”

“Đúng vậy.” Vừa dứt lời, cô liền hiểu ra vấn đề.

Phương Mộc Thụ dù sao cũng là bạn trai trước của Ấu Lâm, hắn mất hứng, cũng đúng thôi. Hắn có phải sẽ làm như lần uy hiếp cô không thể đến gần Tuệ Thanh, chạy tới trước mặt Phương Mộc Thụ cảnh cáo hay không?

“Anh yên tâm, sẽ không có gì đâu.” Cô thở dài, nhìn xuống chân.

Hắn bị một câu không đầu không đuôi mà cô nói ra làm cho ngốc nghếch. “Sẽ không cái gì?”

“Ấu Lâm cùng hắn sẽ không tro tàn lại cháy. Lúc trước Ấu Lâm theo đuổi hắn, chính là bởi vì không muốn thua tôi.” Cô đem hoa hồng nhét lại trong tay hắn, khách khí mà xa cách nói: “Về sau đừng mang hoa đến bệnh viện, bên trong hoa có vi khuẩn không tốt cho bệnh nhân, nhưng dù sao, cũng cám ơn anh đã đến đây.”

Cô hướng hắn gật đầu, cũng không thèm liếc mắt nhìn hắn một cái, nhanh chóng xoay người rời đi.

Lòng không rõ vì sao lại thấy chua xót, cô lựa chọn coi thường cảm giác chua xót, lựa chọn không truy tìm nguồn gốc, không đi phân tích nguyên nhân, chính là để nó tùy ý lên men bốc mùi, tùy ý nó rơi xuống đáy lòng một hồi rồi một hồi lại nhẹ nhàng lâng lâng.

Cung Diệc Hân vẫn mua bánh dứa, cánh vịt hun khói, hơn nữa còn thuê một bộ mười hai cuốn truyện tranh.

Cô thực không hiểu được bản thân đang làm cái gì, lúc xế chiều…… Bọn họ đều cụt hứng mỗi người tự bỏ về, nếu trước đó hắn biết việc cần hắn giúp đỡ là gặp mặt Phương Mộc Thụ, có lẽ đánh chết hắn cũng sẽ không xuất hiện?

Hiện tại, hắn chắc hẳn phải đến phòng bệnh cố gắng giải thích với Ấu Lâm, mới có thể nói rõ vì sao mình bỗng nhiên biến thành bạn trai Cung Diệc Hân.

Về phần Phương Mộc Thụ…… Sau khi biết sự thật, hắn sẽ nghĩ thế nào? Nghĩ…… ừm ừm, hai chị em nhà họ Cung cùng yêu thích một người đàn ông. Hoặc là cho rằng, cô tìm em rể đến sắm vai bạn trai, đại biểu cho cô chưa từng quên hắn?

Nhíu mày. Thật phiền phức! Cô chán ghét quan hệ của con người.

Cô đã chạy trên máy thể dục 50 phút, nhưng vẫn không có biện pháp đuổi những suy nghĩ đáng ghét đó ra khỏi đầu.

Cô tắm rửa, gội đầu, cho rằng “Phiền muộn” không đuổi đi được, có lẽ có thể bị “Xóa” sạch, nhưng là tắm rửa 30 phút xong, cảm giác buồn bực bế tắc vẫn còn trong ngực.

Cô oán hận mở máy tính, muốn tìm những số liệu cho giấy tờ trên bàn, cô cho rằng giả vờ bề bộn nhiều việc, sẽ để tâm vào công việc, lãng quên những chuyện quấy nhiễu tâm tình.

Trước kia kinh nghiệm này luôn chính xác, nhưng tối hôm nay…… Phù, thở dài, đem mặt chôn trong lòng bàn tay, cô vẫn phiền lòng.

Chuông cửa vang lên, cô giống như bị điện giật, nhảy dựng lên bỏ giấy tờ trên tay xuống, cô hoảng loạn thở dốc, giống như đứng ngoài cửa là đại yêu quái, chỉ cần mở cửa ra, sẽ vọt vào cắn nuốt cô không còn gì.

“Bác sĩ, bác sĩ…… Em có ở nhà không?” Tiếng đập cửa, truyền đến cùng với thanh âm của Khương Tuệ Thanh.

Cung Diệc Hân thở dài đi đến cạnh cửa, mở cửa chào đón cô với khuôn mặt tươi cười.

“Tuệ Kình nói, em có thể không nhìn thấy tin ngắn, hắn đã gửi tin nhắn cho em nói, tối hôm nay làm mỳ Ý.”

Hắn không có tức giận sao? Không tức giận cô mang đến phiền toái cho hắn? Cô mím mím môi, không trả lời.

Khương Tuệ Thanh liếc mắt một nhìn cái bàn đầy giấy tờ, phình quai hàm đáng yêu nói: “Em đang vội à.”

“Đúng vậy, công việc rất nhiều…… Thực xin lỗi, đêm nay không qua.”

“Em không đến sẽ không vui……” Hai tay Khương Tuệ Thanh xoa xoa trước bụng.

“Chị có chuyện gì muốn nói với em sao?” Cung Diệc Hân nhìn ra ý đồ của cô, cô hẳn là không biết tìm ai để tâm sự.

“Ừ.” Cô dùng sức gật đầu.

Cung Diệc Hân vửa đóng cửa lại, Tuệ Thanh liền lôi kéo cô đi vào phòng, dừng lại ở phòng tắm.

Hành động của Tuệ Thanh làm cho cô không khỏi suy đoán, nhà cô nơi nơi đều là dụng cụ y tế, cho nên Tuệ Thanh mới cho rằng chỉ có phòng tắm là an toàn?

Đóng cửa lại, Khương Tuệ Thanh cười meo meo ôm lấy cô, ở cô bên tai cô nhỏ giọng nói: “Hôm nay…… Chị cùng A Ức hôn môi.” Nói xong, Tuệ Thanh buông ra cô, cả khuôn mặt đỏ hồng.

Hôn môi, đó là cảm giác cái gì? Năm ấy…… Môi Phương Mộc Thụ từng vô tình chạm vào môi cô, biết được cô không có cảm giác, vì thế hắn tức giận phủ lên môi cô, trằn trọc hôn, nhưng cô vẫn không bị kích tình, không có nhiều cảm giác lắm.

Vì thế hắn hổn hển rống to với cô: Cô là người máy.

Đó là một lần duy nhất, cô cảm thấy “Người máy” là cụm từ đả thương người.

“Bác sĩ đã cùng bạn trai hôn môi?”

Cô định lắc đầu, nhưng dưới ánh mắt ấm áp của Tuệ Thanh, cô không thể nói dối. “Ừhm”

“Em nhất định cũng đỏ mặt thẹn thùng, tim đập thình thịch, giống như có thứ gì đó trong lồng ngực muốn nhảy ra, đúng hay không?”

Cô cười xấu hổ, không biết nên trả lời thế nào.

“Môi của hắn thực mềm lại rất thơm, chị cảm nhận được tim của hắn cũng đập nhanh giống như chị vậy, chị nhắm mắt lại, trong lòng nghĩ: a, nếu nụ hôn này kéo dài mãi mãi thì thật tốt.”

“Cảm giác kia…… Tốt lắm sao?”

Lời ra khỏi miệng, Cung Diệc Hân rất muốn tìm cái chậu đựng nước rửa mặt, sau đó tự mình chết đuối luôn cho xong.

Cô, Cung Diệc Hân, bác sĩ Cung vì sao lại hỏi như vậy, như vậy…… Nên nói……

“Bác sĩ không phải cũng từng hôn sao?” Khương Tuệ Thanh hỏi, vẻ mặt buồn bực.

“Em không trải qua cái cảm giác giống chị……” A, cô lại muốn đâm đầu chết đuối một lần nữa.

“Bác sĩ nhất định không yêu người đàn ông kia, nếu mà yêu, em sẽ cảm giác trời đất đều xoay tròn, thế giới trở nên thật xinh đẹp, cảm thấy nguyện ý vì người đàn ông trước mắt trả giá hết thảy.” Cô chập hai tay lại, vẻ mặt hạnh phúc nhớ lại chuyện đó.

Vậy người phụ nữ Tuệ Kình nguyện trả giá tất cả là Ấu Lâm? Cho nên hắn nguyện ý cúi đầu, đến lấy lòng người phụ nữ khó chịu như cô? Hắn tự cho là có thể hóa giải khúc mắc giữa cô và Ấu Lâm, để khi Ấu Lâm đối diện với cô, không còn gánh nặng, cảm giác tội ác?

Nghĩ đến đó, Cung Diệc Hân tâm tình vừa khá lên một chút lại càng phiền chán.

“Chị còn chuyện gì khác muốn nói với em nữa không?”

“Không có, chỉ có chuyện này.” Khương Tuệ Thanh đơn thuần không nghe ra cô đang hạ lệnh đuổi khách.

“Chúng ta ngày mai nói chuyện tiếp, được không?”

“Em thực sự bề bộn nhiều việc sao?” Cô chu miệng lên, đáy lòng có chút thất vọng.

Cung Diệc Hân gật đầu, kéo Khương Tuệ Thanh đi ra ngoài, vội vàng kết thúc đối thoại, nhưng mà khi cô phát hiện Khương Tuệ Thanh thất vọng, cảm giác tội ác lại dâng trào.

“Thực xin lỗi, ngày mai em nhất định tìm thời gian…… Cùng chị nói chuyện phiếm.” Nếu cô thực sự muốn lao xuống nước chết đuối, thì hôm nay, cô đã chết vô số lần.

Khương Tuệ Thanh lại trưng khuôn mặt tươi cười ra nói: “Được rồi, chị biết làm bác sĩ ai cũng bề bộn nhiều việc.”

“Tiện đây phiền chị chuyển lời với Khương tiên sinh, cám ơn ý tốt của hắn, em không qua được.” Mở cửa ra, cô không quên đem đồ ăn vặt cùng truyện tranh nhét vào trong tay Khương Tuệ Thanh.

“Bác sĩ, em đang tức giận sao?” Khương Tuệ Thanh nghiêng đầu, không rời cửa nhà cô.

“Em không có.” Cô lập tức phủ nhận.

“Vậy sao lại gọi Tuệ Kình là『 Khương tiên sinh 』?”

“Em……” Cô nếu có thể nói rõ ràng mâu thuẫn trong lòng thì thật tốt. “Không có việc gì đâu, chúng ta ngày mai gặp.” Cô miễn cưỡng bản thân phải bày ra khuôn mặt tươi cười, nhưng lại không thành công.

Nhìn cô đứng trước mặt mình đóng cửa lại, Khương Tuệ Thanh rầu rĩ đi về nhà, đem những gì bác sĩ cho để trên bàn.

“Làm sao vậy? Bác sĩ đâu?” Khương Tuệ Kình thấy cô một mình vào cửa, liền hỏi.

“Em ấy không qua.”

“Vì sao?”

“Em ấy bận.”

“Có bận thì cũng phải ăn cái gì chứ.”

“Chị cảm thấy mình đã chọc giận bác sĩ.”

“Chị đã làm gì?”

“Chị……” Hai tay đánh vào miệng, cô mặt ủ mày ê.

Chuyện A Ức không thể nói, hôn môi không thể nói, nói tới nói lui, cũng có thể che dấu, nhưng Tuệ Kình nhất định sẽ hỏi đến cùng……

Bọn họ cùng một mẹ sinh ra, hắn chỉ cần nhìn biểu cảm của Tuệ Thanh, liền khẳng định có quỷ.

“Nói đi, chị đã nói cái gì, mà có thể chọc giận bác sĩ?”

“Cũng, cũng không có gì a, chị hỏi bác sĩ đã từng hôn môi, em ấy liền tức giận…… Em ấy còn gọi em là Khương tiên sinh nữa.” Cô vội vàng đem vấn đề đổ lên người hắn, ý đồ lược qua vài câu, trả lời qua loa vấn đề hắn muốn hỏi.

Nhưng mà, thật kì lạ nha, Tuệ Kình nghe xong vài câu này, lại không tiếp tục truy hỏi, việc này không phù hợp với tính cách của hắn, hắn là người thích truy rõ nguyên nhân, nên sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô.

Cô quệt miệng, nhìn hắn kì lạ.

Vẫn nói, Tuệ Kình là thiên tài, chỉ cần có đầu hắn có thể hiểu đuôi?

Cô tức giận, là vì Phương Mộc Thụ, cái thằng kia đã cho cô kinh nghiệm hôn môi, mặc dù năm đó bắt cá hai tay, vẫn có đủ mị lực hấp dẫn cô, làm cho cô dù đã xa cách nhiều năm khi gặp lại, chân tay luống cuống đến nỗi tùy tiện tìm một người đàn ông đến khiêu khích hắn, cho nên cô mới quái lạ cùng Tuệ Thanh thảo luận về nụ hôn đầu tiên của mình, không thể nói rõ được vì sao tức giận, vì sao lại phiền chán bất an.

Mà vừa nãy cô bất ngờ nói những chuyện này, có phải bởi vì cảm thấy hắn diễn quá mức nhập tâm hay không, vẫn thích Phương Mộc Thụ nên cô lo lắng đối phương tưởng là thật, buông tay không theo đuổi cô nữa?

Suy luận ra kết quả này, càng làm cho Khương Tuệ Kình thêm phiền lòng.

Hắn có nên tới cửa nói với cô một tiếng xin lỗi không? Nhưng Phương Mộc Thụ là loại đàn ông thối nát như vậy, cô có gì phải lưu luyến?

“Tuệ Kình.” Khương Tuệ Thanh dùng ngón trỏ nhẹ nhàng đâm đâm ngực hắn, thấy hắn quay đầu nhìn về phía mình, vội vàng nịnh bợ vẻ mặt tươi cười. “Chị có thể đem mỳ Ý về phòng ăn được không? Bác sĩ cho chị rất nhiều truyện tranh.”

“Được rồi, ăn sạch không được chừa lại thứ gì rồi đi ngủ, chị dạo này gầy đi rất nhiều.”

“Gầy? Bậy bạ, chị đang mập lên thì có.” Cô cười trộm ôm mọi thứ trở về phòng.

4 responses to “Băng tiểu thư – Chương 5.2

  1. Mỗi lần thấy truyện 10 chương là lại nhớ đến cái truyện chọc mỹ nhân nhà mình đang làm dở ;_; hoảng quá ;_;

    Trước đây cứ nghĩ 10 chương ngắn, ai dè 1 chương của nó dài miên man ;_;

(•‿•)ó‿ó¢‿¢٩◔‿◔۶ ಠ◡ಠ ((((^L^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s