Băng tiểu thư – Chương 5.3

Băng tiểu thư

Tác giả: Thiên Tầm

Convert: Meoconlunar

Edit: Thiên Nhai

Chương 5.3:

Khương Tuệ Thanh trở về phòng được 10 phút, sau vô số lần diễn luyện, Khương Tuệ Kình bưng hai đĩa mỳ Ý đến gõ cửa nhà Cung Diệc Hân.

Hai người ngồi đối diện nhưng không nói chuyện, cùng ngẩn người ba mươi giây.

Nhìn thấy hắn, những phiền chán nơi đáy lòng Cung Diệc Hân liền biến mất trong nháy mắt, cô không rõ bản thân bị sao, nhưng cô thật vui sướng khi hắn xuất hiện……

Có phải bởi vì cô đói bụng, nên nhìn đồ ăn trên tay hắn làm cô cảm thấy ấm áp hay không?

Còn hắn nhìn thấy một bàn đầy giấy tờ, liền phủ định những suy nghĩ của mình nãy giờ.

Nguyên lai cô tức giận là vì công việc bề bộn, chẳng phải bởi vì Phương Mộc Thụ hay màn biểu diễn lúc chập tối, tiếp đó, những chuyện về “Hôn môi”, trong đầu hắn tự động lượt bỏ.

Hắn nhìn cô cười, cô cũng đáp lại hắn một khuôn mặt tươi cười.

Hai người đều có điểm giống rùa, muốn tránh nặng tìm nhẹ, đều quyết định đem phiền muộn quăng ra sau cửa.

“Có bận cũng ăn no bụng trước đã. Không mời tôi vào nhà sao?” Hắn mở miệng trước.

Cô cười, lui hai bước, mời hắn vào cửa.

“Tôi làm mỳ Ý là nhất đó.” Hắn thổi phồng về tay nghề của mình.

Khoảnh khắc hắn lướt qua người cô bước vào nhà, tâm tình của cô nhất thời trở nên thoải mái, lập tức chạy vội tới bên cạnh bàn, đem giấy tờ sắp xếp gọn gàng ôm về phòng phòng, rồi bước vào phòng bếp lấy hai chai nước khoáng, nhìn hắn mỉm cười, giơ cao thứ đang cầm trong tay. “Thực xin lỗi, chỗ tôi chỉ có thứ này.”

“Cô đúng là phụ nữ chứ?” Hắn nhíu mày.

“Tôi cũng từng hoài nghi, nhưng tôi học y, nói về cấu tạo sinh lý, tôi khẳng định, mình là nữ.”

Cô đang nói đùa? Khương Tuệ Kình kinh ngạc cực kỳ, bất quá hắn nhún nhún vai, không tiếp tục đề tài này. “Cô thực không coi trọng ba bữa.”

“Bận.” Một chữ giải thích cho tất cả.

“Bận chỉ là một cái cớ, muốn được trường mệnh trăm tuổi, tốt nhất nên đối xử tử tế với cái dạ dày của cô.” Hắn đem đĩa mì Ý nhét vào trong tay cô, cô không chút nghĩ ngợi liền ngồi xuống sàn nhà, bắt đầu ăn như hổ đói.

“Đợi vài năm nữa đi, chờ……”

Khương Tuệ Kình tiếp lời cô, “Chờ cô có danh tiếng một chút? Chờ cô trở thành người có quyền? Chờ cô lên làm bác sĩ riêng của tổng thống? Cái loại danh lợi không thực này, rốt cuộc đối với cô có bao nhiêu ý nghĩa?”

“Mỗi người có giá trị khác nhau, có lẽ ý nghĩa cuộc đời mình chỉ cần như thế tôi đã cảm thấy thỏa mãn nhưng trong mắt anh chỉ là hư vinh.”

Miệng cô phồng lên, bên trong là hương vị mỳ sợi. Trời! Cô không nhịn được dưới đáy lòng tán thưởng hắn — Khương Tuệ Kình quả là thiên tài! Cô rốt cục có thể lý giải, vì sao Tuệ Thanh kính nể hắn như vậy.

“Có lẽ? Đối với cuộc đời mình tôi không biết dùng từ『 có lẽ 』, chỉ biết dùng 『 xác định 』, tôi xác định mục tiêu mình muốn hướng tới, cuối cùng cố gắng đạt được nó. Tôi còn cho rằng cô cùng tôi là cùng một loại người.”

“Loại người gì?”

“Tràn đầy tự tin.”

“Tôi cũng rất tự tin.”

“Không, tôi phát hiện chúng ta không giống nhau, tôi tự tin từ trong nội tâm, còn cô tự tin là nhờ vào ánh mắt người ngoài mà có, cái đó gọi là giả tự tin, thực tự ti.”

“Đừng biến bản thân mình thành bác sĩ tâm lý, tôi ghét nhất khoa thần kinh.” Cô bình thản nói, liếc mắt nhìn xem thường.

Cô lại hài hước, lúc này, chọc hắn cười to, cô cũng cười theo.

“Ăn chậm một chút, có người dành ăn với cô sao? Cô không giống người Đài Loan, có vẻ giống người từ Ethiopia đến.”

“Nếu anh mỗi ngày đều phải tận dụng thời gian mới có thể ăn cơm no, anh sẽ hiểu được, tốc độ ăn cơm đối với chúng tôi quan trọng như thế nào.”

“Cô không cần phải nói gì nữa, còn nói thêm điều gì, tôi sẽ đe dọa con mình.” Lời nói của hắn mang theo uy hiếp.

“Anh có con?!” Cô sợ tới mức trừng lớn hai mắt.

“Tương lai sẽ có.”

“Dọa đứa trẻ thế nào?”

“Nếu nó dám thi vào trường y, tôi liền đánh chết nó.”

Cung Diệc Hân cười to, cười đến gập người. Không rõ vì sao ở trước mặt hắn, cô có thể nói nói cười cười, là vì quan hệ với Tuệ Thanh? Có lẽ cô coi Tuệ Thanh và Tuệ Kình là một người bạn chân thành, cho rằng ở trước mặt bọn họ cô thực cảm thấy an toàn, hoặc là…… Tay nghề của hắn thật sự rất mê người?

Một người đàn ông biết nấu cơm, dù sao cũng có chút bất tri bất giác hấp dẫn dạ dày phụ nữ cùng…… Cảm giác an toàn……

Cúi đầu, cô tiếp tục ăn sạch những thứ còn trong tô, hắn mới chỉ ăn một nửa, cô đã uống nước.

“Ngày mai cô muốn ăn cái gì?”

“Loại câu hỏi này, giống như tôi tới chỗ anh ăn cơm tháng.”

“Đúng vậy, cô đạo nghĩa hẳn là nên đưa tôi một chút tiền.” Hắn đồng ý.

“Thực xin lỗi, không có biện pháp, tiền của tôi toàn bộ đều đem đi trả tiền nhà.”

“Còn phải đưa cho người mẹ ruột tham lam nữa chứ.”

Lời hắn vừa nói ra, nhất thời giữa hai người giống như bị điện giật.

Thở dài. Một người tạo nghiệp một người gánh chịu! Hắn hỏi: “Thực xin lỗi, người phụ nữ giựt túi xách, là mẹ cô đúng không?”

“Ấu Lâm nói với anh?”

“Đúng vậy, vợ viện trưởng đã kể hết tất cả mọi chuyện cho em ấy, tôi lên mạng tra qua tư liệu 『 Lí Thiến Vũ 』, mới phát hiện rất giống khuôn mặt người phụ nữ ngày đó giựt túi xách của cô.”

Hắn cùng Ấu Lâm đã thân mật đến nỗi điều gì cũng có thể kể cho nhau nghe?

Đúng rồi, Phương Mộc Thụ từng nói với cô, những người yêu nhau chân chính luôn muốn chia sẻ với nhau, trừ bỏ kinh nghiệm, tâm tình còn có bí mật, hiện tại nghiêm túc nhớ tới, là cô không đúng, khi đang yêu nhau vẫn luôn dùng một cánh cửa ngăn cách Phương Mộc Thụ ở bên ngoài, lại trách cứ khoảng cách tâm hai người quá xa.

Cô nhếch môi khẽ cười. Trên thế giới này không có gì kín kẽ, càng không có bí mật thật sự.

“Anh bất quá chỉ liếc mắt một cái.”

“Tôi là thiên tài, đã gặp qua là không quên được.”

“Cho nên…… Lên mạng tìm kiếm, anh đã rất rõ những chuyện xấu trước kia của bà ta?”

Chính xác cách nói là “Chuyện xấu”, cả đời của bà từng có rất nhiều đoạn tình yêu, mỗi đoạn đều oanh oanh liệt liệt, về sau thậm chí có người còn khắc nghiệt nói, bà ý đồ tạo chuyện xấu để tô điểm bản thân.

Bởi vậy, cô từng nghĩ rằng, những khi mẹ đối xử với cô không công bằng, ba lựa chọn nhìn như không thấy nguyên nhân, hay là vì chuyện xấu của Lí Thiến Vũ nhiều quá, nhiều đến nỗi ba cho rằng bị người lừa dối, hoài nghi cô chẳng phải con gái của mình, chỉ là vật phẩm Lí Thiến Vũ dùng để trao đổi tài phú?

Trong lòng cô luôn luôn có nghi vấn, nhưng cô là người kiêu ngạo, những lời này, cô tình nguyện để cho nó thối nát trong lòng mình, cũng sẽ không tìm người hỏi.

“Đúng.” Hắn không giấu diếm.

“Từ chuyện của bà tôi đã rút ra được một bài học.”

“Chuyện gì?”

“Tình yêu là tờ giấy rách nát, trừ phi ăn no, nhàn rỗi không có việc gì làm, bằng không ngàn vạn lần đừng tự mình chuốc lấy cực khổ.”

“Nói như vậy cũng không công bằng với tình yêu.” Hắn vươn ngón trỏ lắc lắc trước mặt cô hai lần.

Cung Diệc Hân nở nụ cười. Cô là một ví dụ rất rõ ràng không phải sao, mà Khương Tuệ Kình cho rằng không công bằng, là vì hắn không biết thất bại trong tình yêu, với điều kiện của hắn, đối mặt với tình yêu hẳn là mọi thứ đều thuận lợi.

“Tôi từng nghe một y tá nói, tình yêu cùng quỷ giống nhau, nghe được nhiều người, đụng tới ít người. Mà tôi cho rằng, đụng tới tình yêu cũng giống như đụng tới quỷ, dều không phải là chuyện tốt.”

“Xem ra, cái người Phương Mộc Thụ kia đã để lại cho cô…… Ấn tượng sâu sắc.”

“Nếu chính là ấn tượng sâu sắc thì tốt rồi.” Cô tự mình đánh trống lảng.

So với “Ấn tượng sâu sắc” còn tiến thêm một bước. Có phải là “Dư tình chưa dứt” hay không? Ý tưởng này làm cho tâm sinh hắn khó chịu, lắc đầu, hắn không muốn khiến cho tâm tình mình trở nên tồi tệ, vì thế thay đổi đề tài.

“Ấu Lâm nói, cô sớm đã biết thân thế của mình, lại quyết định giấu diếm, vì sao?”

“Tôi cho rằng như vậy có thể mẹ có thể tiết chế phẫn nỗ, tôi cho rằng xé rách mặt nạ, bày ra con át chủ bài liền không còn khoảng cách mơ hồ. Trọng điểm là, tôi biết chuyện này lúc học năm hai trung học, tôi còn cần ba mẹ giúp đỡ, mới có thể hoàn thành học nghiệp sau này.”

“Lo lắng hiện thực?”

“Đúng, tôi chưa bao giờ là người lãng mạn.”

“Một đứa trẻ học trung học, hẳn là có năng lực bảo vệ mình khỏi bị đối xử bạo lực, cô vì sao lại dễ dàng tha thứ cho bà?”

“Làm người tất nhiên cũng phải biết tức giận, anh làm sao mà biết tôi không phải cố ý để bản thân đáng thương, kích thích cảm giác tội ác của ba.”

“Nói dối. Nếu có thể kích thích được cảm giác tội ác của ông ta, thì từ lúc cô còn nhỏ, sẽ không bị đối xử như vậy. Cô là vì…… Cảm thấy mắc nợ mẹ con Ấu Lâm, mới quyết định nhẫn nhịn, đúng không?”

Một câu, hắn đã nhắm trúng hồng tâm.

Ngẩng đầu lên, vì kiêu ngạo cô tình nguyện bị coi là kẻ xấu, cũng không nguyện thừa nhận cảm giác thua thiệt trong lòng mình, cô nghĩ sẽ lên tiếng trả lời: Không phải.

Nhưng Khương Tuệ Kình đã nhanh hơn cô một bước nói tiếp, “Cô là vì hiểu rõ nội tình, không muốn xảy ra xung đột, mới không đến lầu 7 thăm Ấu Lâm, cũng không giống như mọi người truyền tai nhau, không phải không có tình cảm chị em, đúng không?”

Cô mím chặt môi, đánh chết cũng không thừa nhận.

Hắn lắc đầu. Chưa từng thấy qua cô gái nào cứng rắn như cô. Cô không hiểu sao? Ngẫu nhiên yếu thế, đối với bản thân chỉ có lợi chứ chẳng hại gì.

Khương Tuệ Kình đưa tay giữ chặt cô. “Có rảnh, thì đi xem Ấu Lâm đi, em ấy thực chờ mong chị gái của mình. Các cô đều là những cô gái lương thiện, không nên vì chuyện đời trước mà có ngăn cách. Biết không? Em ấy thực sự rất sùng bái cô.”

Cung Diệc Hân lắc đầu, kiên trì nghĩ chính mình là phụ nữ xấu. “Tôi không có lương thiện như anh nghĩ đâu, trên thực tế, tôi rất tà ác.”

“Tà ác?” Hắn nhíu mày.

“Tôi nói rồi chính tôi không phải thiên tài, đứng hạng nhất, là do thói quen và có mục đích. Kỳ thực…… Mục đích của tôi là chèn ép Ấu Lâm, làm cho cô đi đến đâu cũng tự ti vì không bằng tôi, bất lực, làm cho trong mắt người lớn chỉ nhìn thấy tôi.”

“Nhưng cô đã thất bại, vô luận như thế nào, Ấu Lâm đều là công chúa nhỏ trong nhà, em ấy vẫn được quan tâm.”

Có lẽ Ấu Lâm trước mặt người ngoài rất tự ti, nhưng bởi vì có ba mẹ yêu thương ủng hộ, hoàn toàn nhận được sự giúp đỡ. Người chân chính bất lực là cô, người thân nhất, lại thương tổn mình sâu nhất, cô, không thể học được tín nhiệm.

Có một báo cáo thống kê nói rằng càng dễ dàng tín nhiệm người khác bản thân mình sẽ càng vui vẻ, mà cô, Cung Diệc Hân vô cùng nổi trội xuất sắc, chẳng hề hiểu được vui vẻ.

“Ai nói, tôi đã thành công, mẹ tự nhận bà so với Lí Thiến Vũ cao cấp, bà là giáo sư âm nhạc mà Lí Thiến Vũ cùng lắm chỉ là nữ ca sĩ nhỏ bé, không nghĩ tới con của một ca sĩ so với con của giáo sư còn tài giởi hơn một ngàn lần, anh nghĩ, khi người khác khen ngợi con gái lớn  ưu tú, trong lòng của bà sẽ đau khổ ra sao.”

Cho tới bây giờ cô không hề nghĩ tới, mình sẽ đem tâm sự kể cho bạn trai Ấu Lâm nghe, Khương Tuệ Kình đã làm cô mất khống chế, cô lại ở trước mặt hắn xúc động, không tự giác thoải mái mở lòng, đây không phải là chuyện tốt, nhưng cô không ngăn được bản thân.

“Đây là cách cô trả thù?”

“Đúng, tôi khiến bà ta phải ngậm bồ hòn làm ngọt, có khổ khó nói.”

Hắn bật cười, ngồi chồm hỗm đứng dậy, bàn tay to nhéo mặt cô. “Cách cô trả thù người ta thật đúng là thiện lương đáng yêu.”

Thực không hiểu được hai chị em này làm sao vậy? Luôn tự cảm thấy chính mình thực tà ác, người dạy các cô cụm từ “Tà ác” này, hẳn là nên đi nhảy lầu.

Thiện lương? Cung Diệc Hân kéo bàn tay hắn đang xoa mặt mình xuống, nhướn mày nhìn hắn, hồi lâu, mím môi cười.

“Mẹ tôi nhất định sẽ không đồng ý với cách nói của anh, bà cho rằng tôi là ác ma đầu thai, âm trầm nham hiểm, tâm cơ.”

“Tôi đây chỉ có thể nói, cuộc sống của giáo sư đại học rất đơn thuần, bà chưa từng thấy qua cái gì chân chính gọi là âm trầm nham hiểm.”

Nói xong, hắn đặt một tay lên vai cô, một tay đem đầu cô áp vào trước ngực mình.

Nháy mắt, cô không kịp suy nghĩ, đầu mơ hồ, mọi cảm giác đều lưu lại nơi tiếp xúc với lòng bàn tay ấm áp của hắn. Hắn…… Đang ôm chính mình, mà cô, thoải mái không muốn rời khỏi khuông ngực này……

“Cung Diệc Hân, nghiêm túc nghe tôi nói.” Hắn nâng cằm cô lên, để cho ánh mắt cô nhìn thẳng vào mắt hắn. “Lí Thiến Vũ sai, bà không có cách nào chiếu cố, yêu thương con gái, lại quyết định sinh con ra, rồi bà không chịu trách nhiệm.”

“Viện trưởng Cung sai, ông không có năng lực bảo vệ con gái mình bình an hạnh phúc, không kể rõ mọi chuyện khiến cô lớn lên trong sợ hãi, không nên đi ngoại tình, không nên để đối phương sinh ra đứa trẻ.”

“Vợ viện trưởng cũng có sai, bà lòng dạ hẹp hòi, không thể khống chế cảm xúc của chính mình, không thể đem thù hận hóa yêu thương, đau đớn vì đứa con của mình đã lên trời, cũng không nên đem cô về nhà hành hạ.”

“Bọn họ đều sai, chỉ mình cô không hề sai, không phải tự cô lựa chọn trở thành con gái bọn họ, lựa chọn trưởng thành trong cái hoàn cảnh kia, lựa chọn trở thành cái thùng để vợ viện trưởng phát tiết cảm xúc, lại càng không phải do cô lựa chọn trải qua cuộc sống như vậy.”

Phải vậy không? Cô không sai sao?

Cô cho rằng sinh mệnh mình vốn chính là sai lầm nghiêm trọng, nếu không phải do cô được sinh ra, thì sao lại có bao nhiêu người thống khổ?

“Tôi thừa nhận cô rất lợi hại, nhưng lợi hại không phải vì cô luôn đạt 100 điểm hoặc vì trở thành bác sĩ khoa tim nổi tiếng, mà là vì cô luôn mạnh mẽ, chẳng những không cam chịu, tự ái hối tiếc, mà còn luôn giữ bản thân khỏe mạnh cường tráng, trở thành tinh anh trong xã hội.

“Cô tuy rằng đối với thế giới này tràn ngập không tín nhiệm, lại vẫn cứ nguyện ý buông tha cảm giác không tín nhiệm đó, đem hết toàn lực đi cứu chữa vô số sinh mệnh; Cô chưa bao giờ được đối đãi tốt, lại có thể tận tâm hết sức giúp đỡ từng bệnh nhân. Cung Diệc Hân, tôi muốn nói, cô là người tốt, cô gái rất tốt, là người phụ nữ tốt nhất mà tôi gặp.”

Cô kinh ngạc nhìn hắn, nhất thời không thể phản ứng.

Cô không phải người máy sao? Người máy rõ ràng vô tâm, hắn vì sao có thể nhìn thấy tâm sự của cô?

Bức tường dựng lên trong lòng cô vừa cao lại chắc chắn, hắn từ khi nào thì, dùng cái gì đẩy ngã nó, nhìn rõ điều trong lòng cô, tinh tế phân tích?

Vì sao hắn thiên tài như vậy, có thể hiểu rõ lòng người như vậy? Vì sao hắn không giống người thường như vậy, làm thay đổi cô một người phụ nữ không có cảm tình lại khó gần?

Không xong rồi, người đàn ông tốt như vậy…… Vạn nhất cô không khống chế được bản thân, sẽ phát sinh tình huống gì?

“A, cô là chị gái không tim không phổi, em gái sinh bệnh chẳng những không thăm, còn nhân cơ hội cướp bạn trai của em gái mình.”

“Tôi nuôi cô nên bị nguyền rủa, cô muốn trả thù Ấu Lâm cướp đi Phương Mộc Thụ sao? Cho dù vậy, cũng đừng chọn lúc này chứ, cô không nhìn ra bệnh em mình rất nghiêm trọng, mà Tuệ Kình lại là cửa sổ hy vọng duy nhất của nó sao?!”

“Hai người đúng là chị em có cùng khẩu vị, đều thích cùng một người đàn ông; Lúc trước là tôi, hiện tại là Khương Tuệ Kình, các người không thể cùng nhau nói chuyện, đừng đem đàn ông ra đùa giỡn?”

Vô số lời nói của Phương Mộc Thụ cùng mẹ vang lên trong đầu cô.

Không, không đúng, không thể…… Vạn nhất không phải là phong cách của cô, phong cách của cô là nhanh gọn, chính xác, chắc chắn, không có vạn nhất, cô tuyệt đối không cho phép chính mình “Vạn nhất” thích Khương Tuệ Kình.

Vội vàng giữ khoảng cách, cô đẩy hắn ra, cầm lấy chai nước, từng ngụm uống cạn nước khoáng.

Thời điểm đặt chai xuống, cô đã võ trang tốt bản thân.

Cười nhẹ, cô bảo trì khoảng cách nên có giữa bằng hữu nói: “Thiên tài tiên sinh, anh thắng, tôi bị anh không cãi lại được, có rảnh tôi sẽ đến gặp Ấu Lâm.”

Nói xong, cô lấy cớ bận rộn đuổi hắn ra khỏi cửa.

Đóng cửa lại, cô dựa lưng vào tường, trong lòng…… rối bời hỗn loạn……

One response to “Băng tiểu thư – Chương 5.3

(•‿•)ó‿ó¢‿¢٩◔‿◔۶ ಠ◡ಠ ((((^L^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s