Băng tiểu thư – Chương 6.1

Băng tiểu thư

Tác giả: Thiên Tầm

Edit: Thiên Nhai

Chương 6.1:

Cô lấy bệnh án của Ấu Lâm từ tay y tá trực, hoảng sợ vì tình hình nghiêm trọng hơn so với tưởng tượng của cô, nghiêm túc nhớ lại, bên ngoài đồn đãi cũng không phải oan uổng, cô thực sự rất không quan tâm đến người em gái này.

Gõ cửa hai lần, Cung Diệc Hân đi vào phòng bệnh, ngoài ý muốn phát hiện Khương Tuệ Kình cũng ở đây.

Sững sờ hai giây, mới nhớ tới, hắn ở trong này thì có gì kỳ quái? Hắn là bạn trai Ấu Lâm, ở lại đây làm bạn với em ấy cũng là bình thường.

Bản thân không nên cảm thấy ngoài ý muốn, nên cảm thấy thoải mái mới đúng, bởi vì mẹ cũng không ở trong phòng.

Cô nhìn về phía Ấu Lâm, Ấu Lâm thực vui vẻ, nửa thân trên tựa vào trên người hắn, tươi cười trên mặt chưa từng biến mất, Ấu Lâm hạnh phúc lại như có gì đó chạm vào trái tim cô, làm cô đột nhiên cảm thấy đau đớn.

Vì sao? Cô không rõ lắm, nhưng cô phải nhanh chóng lấy lại lý trí.

Lý trí nói: “Bệnh nhân có thể duy trì vui vẻ là chuyện tốt.” Nghĩ như thế, một vật gì đó va chạm vào ngực cô, có vẻ là vật nhỏ bé không đáng gì.

Cung Diệc Hân vừa cúi đầu xem bệnh án, vừa kiểm tra mạch đập, rồi lấy đèn pin trong túi ra, chiếu chiếu đồng tử của Ấu Lâm, lại cầm ống nghe, nghe tim cho cô một chút, cuối cùng xem xét lại từng chút, mới hỏi: “Hôm nay, có chỗ nào cảm thấy không thoải mái hay không?”

“Chị, chị cũng không phải là bác sĩ điều trị cho em.” Cô dè dặt cẩn trọng nói chuyện, hình như rất sợ chị gái tức giận.

Lời cô nói khiến Khương Tuệ Kình buồn cười. Ấu Lâm nói đúng, Diệc Hân theo thói quen của một bác sĩ, không có biết cách hỏi thăm người nhà bị bệnh.

Bất quá hắn cho rằng, cô đã thực cố gắng, cố gắng như vậy đáng giá ngợi khen, vậy…… Buổi tối nấu lẩu cua đế vương thật ngon, hắn biết nơi nào có thể mua được đồ tươi mới, cua đế vương vận chuyển bằng hàng không.

Cung Diệc Hân mỉm cười, miễn cưỡng nói: “Em phản ứng với thuốc mới rất tốt, nếu tiếp tục điều trị, em có thể sớm xuất viện.”

“Nhưng loại thuốc kia làm cho tóc em đều rụng hết.” Cung Ấu Lâm ngây thơ oán giận.

“Không cần lo lắng, chờ khi thuốc hết phản ứng, tóc tự nhiên sẽ lại mọc ra.” Cô không hay an ủi người khác, nói những từ này đã là cực hạn.

“Đến lúc đó, em sẽ ăn thật nhiều rong biển cùng vừng đen, nghe nói ăn những thứ này, tóc mọc ra vừa đen lại sáng.” Cung Ấu Lâm vui vẻ vỗ tay nói.

Cô gật đầu trả lời, “Loại bệnh này cần nhất chính là tin tưởng, tâm tình sẽ ảnh hưởng đến tình trạng phát triển bệnh, nhớ kỹ, lúc nào cũng phải vui vẻ, không nên hờn dỗi.”

“Chị……” Giọng nói mèm nhẹ gọi. “Có chị, có ba mẹ cùng anh Tuệ Kình, em đương nhiên vui vẻ, tất nhiên sẽ mau khỏi bệnh.”

“Nếu vậy thì tốt, em nghỉ ngơi nhiều.”

Thăm bệnh xong, cô ở lại trong phòng bệnh đã gần…… 5 phút, cô đã cố hết sức.

Ánh mắt cô chuyển hướng nhìn Khương Tuệ Kình, chỉ thấy trên mặt hắn lộ vẻ tươi cười vừa lòng.

Hắn vừa lòng? Như vậy tốt lắm sao. Nhưng cô lại cúi đầu suy nghĩ, mới thấy có chút kỳ quái. Chính mình vì sao lại để ý hắn có hài lòng hay không?

Suy nghĩ rối loạn hiện lên, cô bỗng phát hiện Ấu Lâm không biết từ lúc nào đã cầm tay cô.

“Chị, em có lời muốn nói, nếu không vội, có thể ở lại đây một lát hay không?”

Cô lặng lẽ hít sâu, ngồi ở mép giường. “Em nói đi.”

“Chị, em biết giữa ba mẹ và mẹ chị có chuyện. Ba ba nói, đó không phải là lỗi của chị, người sai thật sự chính là ông cùng mẹ, nhưng em cũng có sai, thực xin lỗi, từ nhỏ đến lớn, em mỗi ngày đều nhìn mẹ khi dễ chị, chẳng những không giúp chị nói chuyện, vào lúc tâm tình không tốt còn bỏ đá xuống giếng…… Chị biết đấy, em thực sự rất ghen tị, ghen tị vì mọi thứ chị đều giỏi hơn em, kiên cường hơn em.”

“Chị hiểu, có nhiều người ghen tị với mình.” Ấu Lâm kỳ thực không cần quá để ý.

Rất nhiều người thỉnh thoảng muốn đạp cô dưới chân, nếu có thể còn muốn ngồi trên đầu cô, có thể thuận lợi hưởng chỗ cao, cái này gọi là cạnh tranh, cũng thuộc về tính cách con người.

Khương Tuệ Kình lẳng lặng nghe các cô nói chuyện, trong bụng lại âm thầm bật cười, hắn nghĩ giễu cợt Cung Diệc Hân, cô nói một câu an ủi người ta, mà vẫn còn cứng rắn.

“Em không phải là một đứa em gái tốt, mà em thực sùng bái chị. Em hy vọng về sau, chúng ta có thể thân thiết giống như những cặp chị em khác, nói chuyện tâm sự, tán gẫu bát quái thị phi, chị, chị thấy có được không?” Cung Ấu Lâm ngậm miệng lại, chờ cô trả lời.

Thân thiết? Ấu Lâm làm cô khó xử, đó là chuyện xa lạ với cô.

Nghiêng đầu, suy nghĩ nửa ngày, cô mới trả lời, “Ấu Lâm, chị học trường y.”

Cô muốn nói tới thứ gì đây? Hắn nhìn Cung Diệc Hân bày ra bộ dạng muốn giảng đạo lý giá trị, không nhịn được nâng khóe môi, nhưng hắn hiểu được, lúc này mà cười to ra tiếng là hành vi không khôn ngoan, bởi vậy hắn cực lực khống chế điều khiển các cơ trên mặt.

“Cho nên?” Cung Ấu Lâm nghiêm túc nghe chị gái nói chuyện.

“Trường y học rất nặng, chương trình học năm năm, hai năm thực tập, mà chị chỉ trong năm năm ngắn ngủi hoàn thành tất cả, cho nên tôi thường xuyên bận rộn thấy trời tối mù mịt.”

“Em biết, ba ba đã nói qua, chị thường bận đến không có thời gian ăn cơm ngủ nghỉ, còn nói bác sĩ thực tập thực đáng thương, có đôi khi suốt bốn mươi tám giờ cũng không thể nhắm mắt, nếu bệnh nhân có chuyện gì, thì càng nghiêm trọng.”

“Đúng, nhưng bận rộn không phải lúc nào cũng xấu.”

“Bận cũng có chỗ tốt sao?”

“Đúng, lấy ví dụ, nó sẽ làm người ta quên đi rất nhiều việc, mặc kệ là chuyện tốt hay chuyện xấu, cho nên, chuyện từ hồi nhỏ…… Chị hầu như không nhớ lắm.”

Cô cuối cùng đã nói vào trọng điểm, hắn rốt cuộc không nhịn được ý cười. Phương thức cô gái này an ủi người…… Thật là quanh co.

Cung Diệc Hân nhìn khuôn mặt Khương Tuệ Kình tươi cười nghĩ, Ấu Lâm vui vẻ, hắn cũng vui vẻ theo?

Được rồi, cô thừa nhận, tình yêu giống quỷ, nghe nói nhiều người, gặp được ít người, nhưng chính là sẽ có người đêm hôm khuya khoắt gặp quỷ.

Lời cô nói làm Cung Ấu Lâm cảm động, nhào vào trong lòng cô, nói không ngớt: “Cám ơn chị, cám ơn chị, em còn cho rằng cho đến lúc chết chị cũng không tha thứ cho em.”

Ôm lấy cô, Cung Diệc Hân vẻ mặt kỳ quái. Thứ nhất, cô thật sự không có thói quen ôm người khác; Thứ hai, Ấu Lâm nói…… Đến chết cũng không tha thứ…… Đó là chẳng phải là những lời thường nói trong các vở kịch?

Có người gõ cửa, cô cho rằng người ngoài cửa không phải là ba mẹ, thì chính là bác sĩ điều trị cho Ấu Lâm, vì thế cô buông Ấu Lâm ra, đứng ở một bên.

Nhưng cô đã đoán sai, người bước vào phòng bệnh là Phương Mộc Thụ.

Thấy hắn, thần kinh Khương Tuệ Kình cùng Cung Diệc Hân đồng thời căng thẳng.

Cung Ấu Lâm lại sung sướng hướng hắn vẫy tay chào hỏi, “Anh Mộc Thụ, anh lại đến thăm em đấy à?”

Lại? Vậy là hắn không phải mới lần đầu tới thăm Ấu Lâm, hóa ra giữa bọn họ đã sớm khôi phục giao tình qua lại?

Cô nhìn Khương Tuệ Kình, thấy hắn trầm lại, vẻ mặt hậm hực. Có phải bởi vì tình địch xuất hiện, ý thức có nguy hiểm hay không?

Trong lòng cô đột nhiên có chút buồn, cúi đầu, không nói thành lời.

“Tuệ Kình, em giới thiệu với anh, anh ấy là Mộc Thụ, bạn trai của chị em.”

Bạn trai? Của cô và Khương Tuệ Kình nghe thấy thế đều nhíu chặt mày. Tuy rằng không chính thức cùng hắn chia tay, nhưng cô không tiếp nhận đàn ông đã qua lại vói người khác, còn có thể được xưng là bạn trai.

Cung Ấu Lâm vừa nói làm cho Phương Mộc Thụ bừng tỉnh đại ngộ, hắn nhìn về phía Khương Tuệ Kình cùng Cung Ấu Lâm, tiếp theo nghiêng người, tựa tiếu phi tiếu nhìn lại Cung Diệc Hân.

Hắn nhìn ra bọn họ ngày đó chỉ là đóng kịch? Vô phương, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, cô hiểu được đạo lý này.

Nhưng mà có bị phát hiện hay không cũng không sao cả, cô từ lâu đã không còn quan tâm người đàn ông trước mặt, hành động ngày đó thực ngây thơ, cô nên sớm ổn định lại.

“Vị tiên sinh này là……”

“Anh ấy là Khương Tuệ Kình, là bạn trai của em. Chị, chị có muốn cùng anh Mộc Thụ đi uống tách cà phê, nói chuyện phiếm hay không? Chị không cần lo lắng cho em đâu.” Hy vọng bọn họ có thể từ từ hợp lại, nối lại cảm tình ngày xưa, chuyện cô làm sai còn có cơ hội bù đắp.

“Được rồi, con nhóc này, em có người ở bên cạnh rồi. Đương nhiên không hiếm lạ anh Mộc Thụ và chị mình nữa.” Phương Mộc Thụ cười vỗ vỗ đầu cô.

Cung Ấu Lâm kéo tay hắn xuống, làm nũng nói: “Đâu có, anh không hiểu ý tốt của em, em rất hy vọng chị ấy có thể ở bên cạnh mình, anh có biết chị ấy rất bận hay không, em đem thời gian quý báu tặng cho anh, anh còn không biết cảm kích.”

Cung Diệc Hân không chút để ý nghe hai người nói chuyện, cũng không chú ý tới Khương Tuệ Kình từ khi nghe thấy từ “Bạn trai”, không đồng ý liếc mắt nhìn Cung Ấu Lâm một cái, cô theo thói quen lại kiểm tra bình truyền dịch một lần nữa, tiếp theo cúi người nói với em gái: “Em nghỉ ngơi cẩn thận, thấy chỗ nào không thoải mái thì nói với y tá, cô ấy sẽ giúp em báo với bác sĩ điều trị. Bây giờ chị có việc phải đi, nếu rảnh lại đến thăm em.”

“Dạ, nhưng mà chị ơi…… Mộc Thụ anh ấy……”

“Chị đi đây.” Cô nói ngắn gọn. Cô không cần Ấu Lâm làm mai, nếu cô ấy cho rằng làm như vậy có thể quên đi hiềm khích, thì thật đơn thuần.

Cô đi thẳng ra khỏi phòng bệnh, không hề quay đầu lại.

Cung Ấu Lâm vội vàng nháy mắt với phương Mộc Thụ, hắn cười cười, cúi người xoa mặt cô nói: “Anh Mộc Thụ có thể tự mình chinh phục chị gái em, không cần em làm bà mối.”

“Hừ, qua cầu rút ván.” Cô dẩu môi.

Trước khi rời khỏi phòng bệnh, hắn lại liếc mắt nhìn Khương Tuệ Kình một cái, phát hiện ánh mắt lợi hại của đối phương, phảng phất muốn nhìn thấu mình.

Phương Mộc Thụ rời phòng bệnh, chạy nhanh đuổi theo bước chân Cung Diệc Hân, dùng sức lôi kéo, kéo cô vào góc cầu thang ít người qua lại.

“Vì sao muốn trốn anh?”

Hắn nói đúng lý hợp tình, mà cô nghe xong không nhịn được muốn cười.

“Tôi vì sao muốn trốn anh? Cho dù anh không được hoan nghênh, tôi cũng không cần phải trốn.”

“Chẳng lẽ chúng ta không thể quên chuyện quá khứ, làm lại từ đầu sao? Anh về nước, là vì em.”

“Chuyện quá khứ, tôi đã không còn nhớ rõ, về phần làm lại từ đầu…… Thực xin lỗi, tôi không cần thiết phải tiếp nhận anh. Càng miễn bàn đến mục đích anh về nước, nói thật, tôi nmột chút cũng không cảm thấy hứng thú.” Cô hất tay hắn ra.

“Anh đã thương tổn em lớn như vậy sao?”

Cung Diệc Hân bật cười, hai tay khoanh ngang ngực.

“Bác sĩ Phương, người có thể tự tin nhưng ngàn vạn đừng tự đại, tự đại sẽ làm người bên cạnh cảm thấy thực ghê tởm. Anh, không đủ bản lĩnh gây thương tổn cho tôi.”

“Năm ấy anh thực sự không phải cố ý, anh chỉ là……” Hắn vội vàng muốn giải thích.

“Chính là thân thể tươi trẻ, môi đỏ mọng xinh đẹp, thiên sứ thuần khiết cùng hồn nhiên, cho nên anh không thể cự tuyệt?”

Nói vừa hết lời, cô đột nhiên cảm thấy buồn cười. Thật là kỳ quái, là vì vật đổi sao dời sao? Năm ấy chuyện này làm cho cô đau lòng muốn chết, hiện tại hồi tưởng lại, cô lại muốn ôm bụng cười to.

“Anh sai lầm rồi, mấy năm nay, anh không lúc nào là không hối hận, anh lúc nào cũng cầu nguyện sự tình có thể quay lại lúc đầu, nếu……”

“Thực xin lỗi, bác sĩ Phương, nếu chỉ cầu nguyện mà có tác dụng, thì sẽ không có thiên tai thảm họa ; nếu chỉ là đặt gỉa thiết với『 nếu 』, trên thế giới này sẽ không có chiến tranh bệnh họan, người ta cũng không cần làm việc.”

“Vì sao lại đối với anh như vậy? Vì sao thái độ của em đối với Khương Tuệ Kình và anh hoàn toàn khác nhau? Vì anh là chuyện đã qua, còn hắn là sao?”

Hắn hiểu lầm cái gì? Cung Diệc Hân suy nghĩ một chút lập tức hiểu rõ.

Xem ra, hắn không nghĩ rằng ngày hôm đó cô và Tuệ Kình chỉ là diễn trò, mà cho rằng Tuệ Kình ở giữa hai chị em. Cho dù như thế, hỏi điều đó không phải rất vớ vẩn sao, hắn tự cho mình cái quyền chất vấn cô?

Tức giận bừng lên, cô ngửa đầu nói: “Đúng, chị em tôi có cùng khẩu vị, ánh mắt nhìn người cũng giống nhau, chính là sẽ cùng thích một người đàn ông, hơn nữa còn cạnh tranh truy đuổi. Ang quan sát thật sự chính xác, đàn ông đều là đồ chơi của chúng tôi, chơi đã chúng tôi sẽ vứt bỏ.”

“Nhưng…… Phương tiên sinh, cho dù anh thật là 『chuyện đã qua』, chúng tôi ba người là『chuyện đang diễn ra』 cũng không có quan hệ gì với anh?”

“Được lắm, đem những gì đã nói lặp lại một lần nữa cho tôi.”

Ngữ điệu lạnh lùng trong câu nói của mẹ làm Cung Diệc Hân run sợ. Cô sợ bà, đó là thói quen dưỡng thành từ nhỏ đến lớn, cho dù cô biểu hiện không chút sợ hãi, nhưng từ đáy lòng vẫn cảm thấy sợ hãi.

Chậm rãi xoay người, cô phát hiện mẫu thân cùng Khương Tuệ Kình đứng ở nơi đó, sắc mặt phút chốc trắng bệch.

Uông Gia Nghi bước nhanh đến trước mặt cô, chỉ vào mặt cô giận dữ hỏi: “Cho dù Ấu Lâm đã bệnh thành như vậy, cô vẫn muốn tranh giành với nó? Ngay cả người đàn ông nó thích cô cũng không buông tha? Cung Diệc Hân, cô là người phụ nữ độc ác nhất mà tôi đã từng gặp, lúc trước chúng tôi vì sao lại nuôi dưỡng một con rắn bên người……”

Nói xong, thấy bà giơ cánh tay lên cao, Cung Diệc Hân theo bản năng nhắm mắt lại.

Nhưng mà bàn tay kia vẫn chưa hạ xuống, cô nghi hoặc mở mắt ra, phát hiện Phương Mộc Thụ che phía trước mình, còn Khương Tuệ Kình thì giữ chặt cánh tay mẹ.

Khương Tuệ Kình yên lặng nhìn cô, dùng ánh mắt kiên định cổ vũ cô.

Ánh mắt hắn làm cho cô nhớ tới những lời đem đó hắn đã nói…… Cắn môi, hít vào, cô đẩy Phương Mộc Thụ ra, đứng thẳng lưng, ưỡn ngực, thái độ kiên định đứng trước mặt mẫu thân.

“Mẹ, người không có quyền chỉ vì bản thân không khống chế được cảm xúc mà đánh con, mặc kệ lúc trước là ai có lỗi với người, đều không quan hệ đến con. Tại đây, con xin trịnh trọng nhắc nhở mẹ, con là bác sĩ, muốn khai mấy tờ giấy nghiệm thương thực dễ dàng, nếu không muốn ra tòa bởi vì tội ngược đãi con gái, mời mẹ lần sau trước khi động tay chân suy nghĩ rõ ràng, con đã không còn là cô bé bất lực năm xưa.” Nói cho hết lời trong lòng, cô bình tĩnh nhìn mẹ.

Mặt mẹ một hồi đen, một hồi trắng, không thể chấp nhận, nhưng cô cũng không xen vào, cô một lòng nghĩ, cô không cần cảm giác tội ác, cô muốn sống ngẩng đầu ưỡn ngực, đúng lý hợp tình.

“Được, hay lắm, tôi không ngờ lại là nuôi hổ mắc họa.”

Dưới đáy lòng Cung Diệc Hân cười khổ. Nếu cô thật sự là con hổ thích cắn người thì tốt rồi.

Uông Gia Nghi giận trừng cô. Cô không còn giống như hồi nhỏ, sợ hãi cúi đầu xuống, ngược lại dùng ánh mắt trong vắt mà kiên định nhìn thẳng bà, bà hiểu rõ, bản thân đối Cung Diệc Hân không còn lực ảnh hưởng, mặc dù tức giận bất bình, bà cũng chỉ có thể quay đầu rời đi.

Nhìn mẹ quay đầu đi, cô mới chậm rãi thở ra. Nếu nói từ trước tới giờ cô cùng mẹ là chiến tranh trường kỳ, như vậy, hôm nay là lần duy nhất cô giành thắng lợi.

One response to “Băng tiểu thư – Chương 6.1

(•‿•)ó‿ó¢‿¢٩◔‿◔۶ ಠ◡ಠ ((((^L^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s