Băng tiểu thư – Chương 6.2

Băng tiểu thư

Tác giả: Thiên Tầm

Edit: Thiên Nhai

Chương 6.2:

Khương Tuệ Kình đến gần, nắm tay cô khen ngợi nói: “Cô làm tốt lắm, về sau cứ tiếp tục như vậy, ưỡn ngực, lựa chọn cuộc sống mình muốn.”

Thiên tài hiểu nhất khích lệ lòng người. Cung Diệc Hân dùng sức gật đầu một cái, trên mặt là nụ cười xán lạn.

Nụ cười này…… Không chỉ có Khương Tuệ Kình ngây ngốc nhìn, ngay cả Phương Mộc Thụ cũng nhìn đến ngây người, cô vốn là một cô gái xinh đẹp, mà khi tươi cười càng làm cho cô…… Khuynh quốc khuynh thành……

“Đi, tôi mời cô ăn kem.” Khương Tuệ Kình lấy lại tinh thần cất tiếng nói.

“Anh không hỏi tôi, buổi chiều có trực ban hay không?”

“Cô không có, tôi đã điều tra rõ ràng.”

“Anh chuyển sang cục điều tra khi nào thế?”

“Tìm hiểu việc nhỏ này, không cần cục điều tra, chỉ cần gọi một cuộc điện thoại cho thư ký của tôi là được.”

“Ngay cả loại việc này cũng quản lý, nhất định tiền lương của thư ký anh rất cao.”

“Cũng không ít, tôi không phải là ông sếp khắt khe với cấp dưới.”

Không khí thoải mái giữa bọn họ làm cho Phương Mộc Thụ ngẩn người. Cung Diệc Hân…… Chưa bao giờ nói chuyện phiếm dù là với con gái.

“Việc này, chờ tôi gặp được thư ký của anh xác nhận lại, tôi mới có thể tin tưởng.”

“Đi, tôi dẫn cô đi tìm hắn.” Nói xong, hắn kéo tay cô, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt Phương Mộc Thụ, xoay người liền rời đi.

“Đợi chút.” Phương Mộc Thụ gọi hai người lại.

Cung Diệc Hân quay đầu, mà Khương Tuệ Kình thật tự nhiên đưa tay khoát trên vai cô, công khai biểu thị chủ quyền.

“Vì sao cùng là người đàn ông đứng giữa hai chị em, em đối với hắn lại đặc biệt thoải mái như vậy?” Năm ấy, hắn nhiều nhất chỉ là hôn môi Ấu Lâm.

Cô thật nghiêm túc suy nghĩ về câu hỏi của hắn.

Sau một lúc lâu, cô nghĩ rõ ràng mới trả lời, “Có một loại người, dù cố gắng cùng họ xây dựng quan hệ, cố gắng làm bằng hữu, cố gắng quen thuộc, nhưng cuối cùng vẫn có một tầng cách trở. Bởi vì nhìn không thấu tâm của họ, họ cũng không hiểu được ý mình, cho dù đến cuối cùng, hai người trở thành người yêu của nhau, nhưng tự bản thân vẫn không thể mở lòng, đối với người kia thẳng thắn thành khẩn.”

“Nhưng lại có một loại người khác, chỉ cần liếc mắt một cái liền hiểu được, họ sẽ là bằng hữu tốt nhất của mình, hai người tuy rằng giống nhau, nhưng chỉ người có lòng và thông minh sắc xảo mới có được điều này. Cho dù không có thời gian ở cạnh nhau, họ vẫn có thể hiểu được cảm thụ của người kia. Thực xin lỗi, nhưng anh là người trước, mà hắn là…… người sau kia.”

“Anh chưa từng được nghe em nói nhiều điều như vậy.” Phương Mộc Thụ uể oải trả lời.

“Lần này là vì tôi phải nói cho anh hiểu được, anh cùng Tuệ Kình không giống nhau.”

“Em không lo lắng cho Ấu Lâm, em ấy đang bị bệnh……”

Lần này cô lại nghiêm túc suy xét, suy nghĩ càng lâu, rồi mới nâng lên mắt, trịnh trọng nói: “Chúng tôi chỉ là bạn bè.”

“Lúc ấy anh cũng nói anh cùng Ấu Lâm chỉ là bạn bè.”

Cung Diệc Hân bật cười. Một đôi bạn bè có thể hôn môi nhau?

Nhếch mi dương dương tự đắc, cô càng nghĩ càng buồn cười. “Kỳ thực hiện tại ngẫm lại, tôi rất cảm kích nụ hôn kia, nó giúp chúng ta xé rách tấm màn giả dối, tự mình đạt được tự do. Nếu Ấu Lâm cảm thấy tình bạn giữa tôi và Tuệ Kình, khiến em ấy không thể chấp nhận, đi lại vết xe đổ của tôi, tôi nghĩ chia tay chẳng phải chuyện gì nghiêm trọng.”

“Em dự tính hoành đao đoạt ái?”

“Tôi nói rồi, chúng tôi chính là bạn bè, nhưng mà 『 hoành đao đoạt ái 』…… Đề nghị này, tôi sẽ nghiêm túc suy nghĩ.” Những câu sau này, thuần túy là hờn dỗi.

Quay đầu đi, cô nói với Khương Tuệ Kình: “Chúng ta đi thôi.”

Hắn tương đối vừa lòng với đáp án cô trả lời Phương Mộc Thụ, quăng ra một ánh mắt thắng lợi, thuận thế ôm eo cô.

Đang đi trên đường, một con chó to vì đuổi theo chủ của nó, đâm vào Cung Diệc Hân, cô kêu ‘ai’ một tiếng, cúi gập người nhìn đùi phải của mình, mà cái con chó to khỏe kia, lại không coi ai ra gì tiếp tục lao đầu về phía trước.

“Đau lắm sao?” Khương Tuệ Kình đau lòng hỏi.

“Đau, con chó kia dám bỏ trốn, em không tìm được người để truy cứu trách nhiệm.”

Hắn cười to. Ai nói cô là người máy, cô rõ ràng chính là một cô gái rất hài hước.

“Nếu cần thì nói, anh có thể giúp em điều tra qua người quản lý khu vực này, chắc chắn sẽ tra ra chủ nhân của con chó không chịu trách nhiệm kia.”

Cung Diệc Hân phủi phủi ống quần, lắc đầu thở dài, “Hôm nay em làm việc gì cũng không thuận lợi!”

Hắn liếc nhìn cô một cái, kéo cô qua đường lớn, đi đến ngã tư đường đối diện, lại đi thẳng mãi đến khi đối mặt với tủ kính thủy tinh mới dừng lại.

Khương Tuệ Kình hỏi cô, “Hết đường có thể đi rồi, làm sao bây giờ?”

“Chuyển sang đường khác, đường là do ta tự tìm để đi.” Cô trả lời.

“Nói cho cùng, hôm nay em đã vòng vèo qua hai khúc ngoặt lớn, anh tin tưởng, tương lai em sắp sửa đi vào con đường sáng sủa.”

Cô nghe nhưng không hiểu hết ý tứ trong câu nói của hắn.

“Em hôm nay gặp phải một bà cụ không biết khống chế cảm xúc……”

Hắn mới nói đến đây, cô liền cười đến cong người. Nếu mẹ mà biết hắn gọi bà như vậy, nhất định sẽ lại lần nữa không khống chế được cảm xúc. Bà cố gắng chăm sóc khuôn mặt như vậy, giữ gìn dáng người, cố gắng để bản thân dừng lại ở tuổi ba mươi, thế nhưng hắn lại gọi bà bằng bà cụ…… Thật sự rất đáng giận.

“Anh nói sai chỗ nào? Vì sao em lại cười thành như vậy?”

“Xin anh nhớ kỹ một chút, sau này em năm mươi tuổi, anh có thể gọi em là bác sĩ Cung, bà Cung, ngàn vạn lần đừng gọi em bà cụ.”

Khương Tuệ Kình cũng cười theo cô, trả lời, “Anh hai mươi tám tuổi, em so với anh nhỏ hơn hai tuổi, đợi đến lúc em ngoài năm mươi tuổi, anh chỉ muốn gọi em – em gái.”

“Em gái?” Cô nhíu mày.

“Đó là hai chữ anh toàn tâm toàn ý muốn gọi.”

“Vì sao?”

“Bởi vì Khương Tuệ Thanh rất khờ khạo, có người chị gọi như vậy, làm anh cũng không dám lên mặt. Nếu chị ấy không vội vàng sinh ra, để cho anh làm anh trai thì tốt rồi. Em gái so với anh trai mình ngốc hơn, là chuyện thiên kinh địa nghĩa, là chuyện đương nhiên, được như vậy thì tâm tình của anh đã tốt hơn rất nhiều.”

Cung Diệc Hân lắc đầu nói: “Anh đã áp bách Tuệ Thanh quá nhiều, không cần lại lấy hai chữ『em gái』 này đến dệt hoa trên gấm.”

“Nói vậy đủ rồi…… Trở về chuyện chính.”

“Mời nói.”

“Bà cụ kia…… Bà Uông có ý đồ đánh em, em cũng không còn giống như trước kia, ủy khuất chịu đựng, mà đã biết ưỡn ngực tranh luận những lý lẽ của mình, chẳng những em tránh khỏi bị tổn thương, còn có thể làm cho Bà Uông học được cách bắt bản thân tỉnh táo, xem xét lại hành vi của mình đã mắc những lỗi gì.” Cô đã làm rất tốt.

“Anh dựa vào cái gì mà lại cho rằng, bà sẽ tự kiểm điểm lại mình?”

“Bà là người, mà con người đến một lúc nào đó thất bại sẽ phải tỉnh lại quay đầu.”

“Nếu sau khi bà nghĩ lại, cho rằng nên kiên quyết chà đạp em lần nữa?” Như những thương tổn trước đây bà đã làm với cô.

“Em quên những gì mình đã nói rồi sao? Em là bác sĩ, lấy giấy nghiệm thương rất dễ dàng.”

“Em thực sự có thể đến Pháp viện tố cáo bà?” Những lời cô nói lúc nãy chỉ muốn hù dọa bà thôi.

“Đối với giáo sư đại học mà nói, danh dự rất quan trọng, bà sẽ không dám làm loạn như trước đây, bà dần dần sẽ hiểu được. Có người dạy bảo từ nhỏ đã biết kiểm điểm sai lầm của bản thân, có người lớn rồi vẫn cần phải được chỉ dẫn mới có thể hiểu được mình sai ở điểm nào. Tóm lại, hôm nay em giỏi lắm, vòng ra khỏi khúc ngoặt thứ nhất, thấy con đường mở rộng thênh thang.”

“Được rồi, vậy cái ngoặt thứ hai nằm ở đâu?” Cô miễn cưỡng chấp nhận lời hắn nói.

“Khi đối mặt với tình cũ dây dưa không rõ, em biết dùng từ ngữ ngắn gọn có sức sống để thuyết phục hắn, không cần vọng tưởng thân thể trẻ trung, môi đỏ mọng xinh đẹp……”

Cung Diệc Hân bật cười, hôm nay vì hắn, mà cô đã cười không ngớt. “Đó là dùng để hình dung Ấu Lâm, không phải hình dung em.”

“Ai nói em không có thân thể trẻ trung, môi đỏ mọng xinh đẹp?” Hắn và cô cùng nhau cười, sau khi cười một trận đã đời, hắn trịnh trọng nói: “Cung Diệc Hân, em hôm nay rất tuyệt vời, thưởng cho em vì biết nghe lời, anh sẽ tặng cho em ba lễ vật, sau khi có ba lễ vật này, em sẽ vô địch thiên hạ, nói đi, em muốn thứ gì?”

“Em muốn…… Kiêu ngạo, kiêu ngạo, kiêu ngạo.”

Có kiêu ngạo có thể thiên hạ vô địch, cho dù không phải thực sự vô địch, ít nhất người khác cũng không nhìn ra sự sỡ hĩa trong lòng cô. Cho nên cái gì cô cũng có thể không cần, có thể vứt bỏ, nhưng lại không thể không có thật nhiều kiêu ngạo tồn kho dưới đáy lòng.

“Vì sao? Cho dù kiêu ngạo thật sự có thể làm cho người ta cảm thấy vô địch, một là đủ rồi, vì sao muốn tới ba?”

“Nếu bị người ta bóc đi một tầng kiêu ngạo, mặt sau vẫn còn một tầng, nếu lại bị xoá sạch một tầng, ha ha, bên trong còn có một tầng.” Cô thử giải thích tầm quan trọng của kiêu ngạo.

“Anh phát hiện ra em nghĩ sai rồi, thứ em cần căn bản không phải kiêu ngạo.”

“Bằng không là thứ gì?”

“Là mặt nạ, lột một tầng còn có một tầng, xoá sạch một tầng còn có một tầng.”

“Anh nghĩ là em có thể đổi mặt như trong Xuyên kịch (Đổi mặt là một tuyệt kỹ của kịch hát Tứ Xuyên, lưu hành ở tỉnh Tứ Xuyên và một số vùng ở Quý Châu, Vân Nam, Trung Quốc).”

“Không, anh nghĩ em là chim sợ cành cong, luôn cảm thấy có người muốn tổn thương mình.”

Cung Diệc Hân rủ vai. Đúng vậy, hắn luôn một lời trúng đích.

Cô quay mặt nói: “Ai có thể thương tổn em? Em là máy móc chiến tranh mạnh nhất thế giới.”

Khương Tuệ Kình nở nụ cười, kéo sợi dây cột tóc sau đầu cô, cái đuôi ngựa rủ xuống, cảm giác đó…… Rất giống xé rách lớp ngụy trang dũng cảm của cô.

“Anh thì sao? Nếu cho anh ba lễ vật sẽ thiên hạ vô địch, anh muốn thứ gì?” Cô hỏi ngược lại anh.

“Anh muốn thiên sứ, thiên sứ, thiên sứ.”

Cô ngẩng người quên cả hít thở. Quả nhiên, hắn muốn là “Thiên sứ”, thiên sứ giống như Ấu Lâm vậy.

Có chút buồn nên cúi đầu, cô vô thức nhìn chân mình.

Hắn dùng khuỷu tay đẩy đẩy cô. “Uy, em không hỏi, vì sao anh muốn thiên sứ, thiên sứ và thiên sứ sao?”

Cô nghe lời ngẩng đầu hỏi: “Xin hỏi anh, vì sao muốn thiên sứ, thiên sứ cùng thiên sứ?”

“Em có biết, thiên sứ có thể làm được gì hay không?”

“Không biết.”

“Em nhất định không xem qua sách truyện, thành thật mà nói, hồi nhỏ đặt ở đầu giường em không phải toàn là bách khoa toàn thư chứ?”

Cung Diệc Hân cười, thúc giục hắn: “Nói mau, thiên sứ có thể làm gì?”

“Thiên sứ sẽ ban cho mình điều ước. Thiên sứ, xin cho tôi tiền tài dùng không hết; Thiên sứ, xin cho tôi quyền lực cùng danh tiếng; Thiên sứ, xin cho tôi khỏe mạnh cường tráng sống đến một trăm tuổi; Thiên sứ, xin cho tôi gặp được nhân duyên……”

“Em đã hiểu, nhưng thiên sứ không phải đã hứa sẽ cho anh ước nguyện sao, anh còn cần thiên sứ thứ hai, thứ ba dự phòng nữa à.”

“Không sai, em có biết anh sẽ yêu cầu thiên sứ thứ ba điều gì không?”

“Yêu cầu gì?”

“Thiên sứ, xin lại cho tôi gặp lại ba thiên sứ, nếu mỗi một lần đều làm như vậy, anh sẽ có vô cùng vô tận thiên sứ, sẽ thực hiện được vô số nguyện vọng.”

Lời hắn nói, lại lần nữa làm cô cười. Trải qua hai mươi mấy năm, số lần cô cười còn không nhiều bằng buổi chiều hôm nay, cô không biết là vì nhân sinh của mình thực sự như hắn nói, đi trên con đường thênh thang sáng sủa, mới có thể mở lòng, hoặc là bởi vì…… Bên người cô có hắn?

6 responses to “Băng tiểu thư – Chương 6.2

(•‿•)ó‿ó¢‿¢٩◔‿◔۶ ಠ◡ಠ ((((^L^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s