Cha đừng đụng mẹ con – Chương 54 + 55

Chọc phải hào môn: Cha đừng đụng mẹ con

Tác giả: Cận Niên

Edit: Thiên Nhai

Chương 54: Tôi không phải người không có khí phách như vậy

Dụ Thiên Tuyết đề phòng, trong mắt đẹp thoáng hiện lên một tia sáng, tay chống đỡ lồng ngực của anh: “Nam Cung Kình Hiên, anh chớ làm loạn.”

“Ngoan ngoãn nghe lời tôi tôi sẽ không làm loạn!” Trong con ngươi Nam Cung Kình Hiên thoáng hiện lên một tia dục vọng, vẫn như cũ lạnh lùng nói, bàn tay to lớn đưa ra nắm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh buốt của cô, kéo cô ra khỏi tòa nhà.

Chiếc Lamborghini màu đen chạy thẳng đến phòng triển làm lớn nhất thành phố Z, một bữa tiệc xa hoa sáng chói, lại tràn đầy không khí quỷ dị, trong lòng Dụ Thiên Tuyết nổi lên một dự cảm không lành, trong lúc bị Nam Cung Kình Hiên kéo tay đi vào cô đã nghe được một vài lời nghị luận, mới biết được hóa ra đây chính là tiệc đính hôn của Nam Cung Ân Hi cùng Trình Dùng Sinh.

Khuôn mặt cô hoảng hốt thoáng cái trở nên tái nhợt.

Đính hôn.

Nam Cung Ân Hi và Trình Dùng Sinh, đính hôn nhanh vậy sao?

Nam Cung lão gia cũng chỉ có một đứa con gái duy nhất, không thể ép cô vào đường cùng, chỉ có thể đem một phần sản nghiệp nhà Nam Cung giao cho Trình Dùng Sinh, cũng nhanh chóng tổ chức lễ thành hôn cho Nam Cung Ân Hi.

Dưới ánh đèn sáng chói, Dụ Thiên Tuyết rất muốn chạy trốn, lại bị Nam Cung Kình Hiên giữ chặt.

“Giúp cô chọn bộ quần áo, tạo hình, một tiếng sau tôi sẽ tới kiểm tra!” Tiếng nói Nam Cung Kình Hiên trầm bổng vang lên, kéo Dụ Thiên Tuyết vào phòng trang điểm, con mắt lãnh quét qua thợ trang điểm bên cạnh.

Giống như bị một gáo nước lạnh thấu xương dội xuống, giờ phút này Dụ Thiên Tuyết đã tỉnh táo, Nam Cung Kình Hiên cố ý mang cô tới!

Đôi mắt Dụ Thiên Tuyết trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn về phía anh, hơi thở mong manh: “Nam Cung Kình Hiên, anh muốn làm gì?”

Nam Cung Kình Hiên kiêu căng cúi đầu, nhìn thẳng vào mắt cô, tiếng nói du dương mà hàn lệ: “Tôi muốn cô nhìn thật kỹ lễ đính hôn của bọn họ, cô thức thời thì cách xa Trình Dùng Sinh ra! Nếu không chính tôi sẽ đích thân bóp chết cô!”

Dụ Thiên Tuyết nhịn không được bắt đầu run rẩy, trong mắt ngấn lệ lẩn tránh: “Anh không cần làm vậy, tôi nói rồi người đàn ông này tôi không yêu thích, em gái anh thích thì lấy đi, tôi không phải người không có khí phách như vậy!”

“Lời này giữ lại cảnh tỉnh chính mình đi!” Nam Cung Kình Hiên hung hăng đẩy cô va vào bàn, lạnh lùng đi ra cửa.

Thợ trang điểm sợ hết hồn, nhìn sắc mặt cô gái tái nhợt nửa nằm sấp ở trên bàn.

“Tiểu thư cô không sao chứ?”

Dụ Thiên Tuyết đau đến nói không ra lời, khuôn mặt nhỏ nhắn ôn nhu trắng bệch như tờ giấy, chảy mồ hôi, lấy tay gắt gao ôm cánh tay của mình.

“Cô…” Thợ trang điểm không rõ lắm cô bị làm sao, theo bản năng bước qua vén tay áo cô lên, nhất thời ngẩn người hít sâu một hơi, “Ông trời ơi! Cô… Cô bị sao vậy!”

– – Nơi vết thương bị bỏng đã nổi lên bọng nước, giờ phút này vì đập vào bàn vỡ ra, mủ vàng chảy ra, bên trong thịt hồng phấn non mềm như ẩn như hiện, không trách được cô đau đến như vậy.

“Cô chờ một chút, tôi giúp cô xử lý nó!” Thợ trang điểm vội vàng chạy đi lấy bông vải trừ độc, nhíu mày lau nước mủ, nóng lòng nói, “Vì sao cô lại bị như vậy? Là bị phỏng à? Sao ngay cả thuốc cô cũng không chịu bôi? Vết thương lớn như vậy sẽ lưu sẹo đó!”

Dụ Thiên Tuyết lông mi ướt nhẹp, cười khổ một tiếng, nói giọng khàn khàn: “Tôi chưa kịp.”

“Bị vầy sao cô có thể mặc lễ phục tham gia yến hội, hay để tôi nói một tiếng với Nam Cung thiếu gia, cô trực tiếp đi bệnh viện điều trị!” Thợ trang điểm suy nghĩ một chút nói.

Dụ Thiên Tuyết lắc lắc đầu, tên hỗn đản kia nếu như có hảo tâm như vậy, thì hiện tại cô cũng sẽ không chật vật như vậy.”Anh giúp tôi xử lý qua một tý là được rồi, chờ kết thúc tiệc chính tôi sẽ đi bệnh viện.” Cô nhẹ giọng khẩn cầu.

Thợ trang điểm mi cau cực kỳ căng, vừa cầm băng gạc băng bó cho cô vừa nói: “Cô đau thì nói nha, chịu đựng khó chịu như vậy, dầu gì cô cũng là con gái, trên bờ vai có một vết thương lớn như vậy, sau này lưu lại sẹo cô ngay cả áo không có tay (áo sát nách) cũng không thể mặc!”

Dụ Thiên Tuyết vẫn duy trì trầm mặc, trong mắt là nước mắt hoảng hốt, miệng vết thương kia đúng là đau đến muốn chết, liệu có cái gì so với cô bị buộc phải tham gia lễ đính hôn của bạn trai cũ xấu hổ hơn?? Cô rõ ràng có thể lẫn đi thật xa, vì cái gì muốn cô phải đi tham dự, đi đối mặt?!

Chương 55: Đi kính Trình tiên sinh một ly

Lễ Đính hôn.

Bên cạnh Nam Cung Kình Hiên xuất hiện bạn gái đã hấp dẫn toàn bộ ánh mặt mọi người có mặt tại buổi tiệc.

Thân ảnh mảnh khảnh ôn nhu lộ ra một tia quyến rũ, Dụ Thiên Tuyết bất đắc dĩ đi theo sau lưng anh, tùy ý anh hướng mỗi thân quyến hoặc là nhân vật trong giới làm ăn giới thiệu cô, vẻ mặt anh kiêu ngạo lười biếng mà tuấn nhã, khóe miệng ẩn hiện một nụ cười như có như không.

“Hi!, mỹ nữ, đã lâu không gặp!” Lạc Phàm Vũ cười xuất hiện trước mặt cô.

Dụ Thiên Tuyết nghiêng người, vô ý thức lui về sau một bước, đánh giá anh, cũng ở trong đầu tìm kiếm ấn tượng về anh.

“Lạc tiên sinh.” Cô đang say, lại vẫn có thể lễ phép gọi tên của anh.

Mí mắt Lạc Phàm Vũ giựt giựt, cười càng thanh tú: “Thật tốt, cô vẫn còn nhớ rõ tên của tôi, bất quá cô hôm nay vì sao lại tới đây?” Anh nhìn bốn phía một chút, phảng phất hiểu rõ cái gì, “Nam Cung dẫn cô tới?”

Khuôn mặt Dụ Thiên Tuyết nhu bạch hiện lên đỏ hồng, nhưng vẻ mặt vẫn thanh lãnh, không nói câu nào.

“Ha ha, đến, mỹ nữ, cạn một ly nhé, thiên nhai chỗ nào không có cỏ thơm, loại đàn ông này để lại cho loại phụ nữ xứng với anh ta tiêu thụ, cô nói phải không?” Lạc Phàm Vũ cười híp mắt rót đầy rượu vào cái ly không trên tay cô.

Người đàn ông này quá mức ngả ngớn, chỉ là nghe xong những lời này trong lòng cô rung động, mạnh mẽ đau nhức một chút.

Dụ Thiên Tuyết ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, cười cười, có say lòng người mị hoặc: “Nói đúng, tôi cùng anh uống một chén!”

Tim Lạc Phàm Vũ đột nhiên đập nhanh một nhịp, nhìn thấy ly rượu của cô chạm qua vội vàng nghênh đón, trong lòng nhộn nhạo, anh nheo mắt lại nhìn cô uống hết ly rượu đỏ, nghĩ, cô gái này quả nhiên rồi hấp dẫn người.

“Cậu nhàn rỗi lắm sao?” Thân ảnh Nam Cung Kình Hiên cao ngất đi tới, trong con ngươi hàn khí trực tiếp bức bách Lạc Phàm Vũ, một cánh tay to lớn ôm Dụ Thiên Tuyết vào ở trong ngực, “Nhàn rỗi đến nỗi muốn cùng người phụ nữ của tôi giết thời gian?”

Dụ Thiên Tuyết ngửi thấy một cổ mùi thuốc lá vị nhàn nhạt, cùng rượu cồn hỗn hợp, nương theo cánh tay ôm ngang hông bay vào trong mũi.

Cô nhíu mày đẩy anh, khàn giọng chống cự: “Anh thả tôi ra.”

“Buông cô ra? Buông ra để cô đi câu dẫn đàn ông sao?!” Nam Cung Kình Hiên mặt lạnh cúi đầu đưa mắt nhìn cô trong khuỷu tay mình.

Trong lòng Dụ Thiên Tuyết một hồi đau nhói, ủy khuất phải hướng anh la to: “Vậy thì đã sao?! Tôi không có quyền được yêu đương sao? Không có quyền được hạnh phúc sao? Em gái anh muốn kết hôn, tôi cũng đã tới chúc phúc, anh còn muốn thế nào!”

Cô quật cường đáp lại, trong hai tròng mắt trong sáng có một mảng hơi nước.

Nam Cung Kình Hiên khẽ nguyền rủa một tiếng “Đáng chết” mới vừa muốn phát tác, bên cạnh Lạc Phàm Vũ cũng đã không thể tiếp tục nhìn nữa, nhíu mày nói: “Thôi được rồi, Kình Hiên cậu đừng nổi giẫn nữa, tôi đi là được rồi chứ? Người của cậu, thật đúng là quý báu đến ai cũng không thể đụng vào!”

Câu cuối cùng kia anh cười cười nói, giống như là châm chọc, lại biết giờ phút này rời đi là cách tốt nhất để giúp Dụ Thiên Tuyết.

“Đi theo tôi!” Nam Cung Kình Hiên nhìn khuôn mặt cô đỏ hồng mê ly liền một hồi căm tức, nắm bàn tay nhỏ bé mềm nhẵn kéo cô đi, Dụ Thiên Tuyết cước bộ lảo đảo, không biết bị kéo đến chỗ nào, ngẩng đầu lại nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Đẩy đám người ra, Trình Dùng Sinh trong bộ tây trang màu trắng ưu nhã, nụ cười ôn hoà hiền hậu, khiêm tốn cùng mỗi người lễ phép mời rượu.

Nhìn đến Dụ Thiên Tuyết, anh kinh hãi một tý, nhìn nhìn Nam Cung Kình Hiên, lúc này mới biết chuyện gì xảy ra.

“Cũng đã đến tận đây, không cùng người quen cũ uống một ly chẳng phải là quá đáng tiếc sao?” Nam Cung Kình Hiên khóe môi lãnh ngạo giương cao, đoạt lấy cái ly trong tay Dụ Thiên Tuyết ý bảo bồi bàn bên cạnh rót đầy, kín đáo đưa cho cô rồi đẩy cô về phía trước một chút, lạnh giọng ra lệnh, “Đi kính Trình tiên sinh một ly!”

Ánh mắt Dụ Thiên Tuyết kịch liệt rối loạn, bàn tay nhỏ bé suýt nữa không cầm nỗi ly rượu.

6 responses to “Cha đừng đụng mẹ con – Chương 54 + 55

(•‿•)ó‿ó¢‿¢٩◔‿◔۶ ಠ◡ಠ ((((^L^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s