Băng tiểu thư – Chương 6.3

Băng tiểu thư

Tác giả: Thiên Tầm

Edit: Thiên Nhai

Chương 6.3:

Cô coi hắn như con chó con mèo nhỏ, vỗ vỗ đầu của hắn hỏi: “Nói đi, anh có nguyện vọng gì?”

“Anh đói bụng, không biết thiên sứ có thể mời anh một bữa cơm được không?”

“Tất nhiên.”

“Anh không ăn cơm nắm 7-11 cùng sữa đâu.”

“Em nào keo kiệt như vậy. Đi, em dẫn anh đến một nhà hàng Nhật, một phần cơm trưa của họ chỉ cần 199 đồng. Tuyệt nhất là, bọn họ làm đồ ăn rất nhanh, sẽ không để khách hàng chờ lâu, thời gian chính là tiền bạc mà? Cho nên chúng ta sẽ tiết kiệm được rất nhiều.”

“Oa, đồ ăn Nhật tiện lợi như vậy. Bọn họ là người của Hội Từ Tế (hội cứu tế ở Đài Loan) sao?”

“Không, Hội Từ Tế sẽ không bán với giá như vậy đâu, một bịch bánh bích quy bình thường của họ đã bán với giá một hai trăm đồng, một năm em cũng chỉ dám tiêu vào đây ba ngàn, chỉ có thể đổi được một tấm biên lai màu hồng.” Cung Diệc Hân nói đúng sự thật.

“Được rồi, bọn họ không phải làm từ tế, bọn họ là nơi thu nhận những kẻ lang thang. Đi thôi, thiên sứ tiểu thư, chúng ta đi dạo một vòng nữa.”

Bọn họ tay trong tay, cùng nhau bước đi, rời khỏi con đường mà nếu còn tiếp tục đi thẳng bọn họ sẽ đập mặt vào tủ kính.

Bọn họ đi ăn cơm, đồ ăn Nhật 199 có tôm chiên, trứng hấp, cơm lam bên trong còn có hạt sen cùng cá hồi phi lê, bữa ăn này còn hơn cả tiêu chuẩn.

Ăn cơm no, bọn họ lại định vào tiêm cà phê bánh ngọt mà chỉ với 250 đồng là có thể ăn thoải mái.

Đứng trước tiệm cà phê, Tuệ Kình nhắc nhở cô, lúc nãy đã ăn rất no rồi, bây giờ ăn bánh uống cà phê sẽ không thưởng thức hết hương vị, đợi thức ăn tiêu hóa thì uống mới lời, bởi vậy trước khi tiến vào tiệm cà phê, bọn họ quyết định đi dạo phố.

Hắn chọn cho cô một bộ âu phục, theo tiêu chuẩn của hắn mà nói thì nó cũng không quá đắt.

Nhìn cô bước ra từ phòng thử đồ, hắn muốn cô bắt chước những nhân vật nữ chính trong phim truyền hình, mặc quần áo mới xoay vòng trước mặt nhân vật nam chính.

Cô vòng vòng, nhưng…… Hắn lại cảm thấy có gì đó không tự nhiên, cô thật sự không có thiên phú làm phụ nữ như vậy sao.

Sau khi sôi nổi thảo luận, hắn cho rằng, vấn đề nằm ở đôi giày, giày cao gót làm cho phụ nữ bước đi chênh vênh, nên khi bước đi trên đường họ đều dè dặt cẩn thận, lúc đó sự thướt tha uyển chuyển sẽ được bộc lộ.

Vì thế hắn bỏ quần áo xuống, nói với nhân viên bán hàng, nửa giờ sau sẽ trở lại.

Tiếp theo hắn lôi kéo cô qua tiệm cách vách chọn giày, giày ở đây rất đắt, đắt đến nỗi bác sĩ có mức lương cao như cô cũng cảm thấy lãng phí.

Hắn lấy một đôi, cô thả về một đôi, sau đó hắn tức giận nói: “Tiểu thư, em có biết cái gì gọi là đầu tư có lãi hay không? Xin em không nên ngăn cản anh đầu tư.”

“Đầu tư? Ở trên người em? Em cũng không phải cổ phiếu.” Cô buồn bực.

“Anh là người bận rộn.” Khương Tuệ Kình ông nói gà bà nói vịt đột nhiên nói.

Vậy mới lạ! Cô ngầm phản bác trong lòng.

“Không cần dùng loại vẻ mặt này nhìn anh, anh biết trong lòng em không tin, nhưng anh thực sự quản lý một công ty rất lớn, làm việc miệt mài, gần đây còn dự định tiến quân sang thị trường châu Âu.”

Cung Diệc Hân ngoài cười nhưng trong không cười nhìn hắn. Loại vẻ mặt này, cho dù không phải thiên tài, cũng có thể xem hiểu ý vị của nó — tận lực ba hoa đi, không ảnh hưởng tới cô.

“Năng lực làm việc của anh rất tốt. Công việc người khác làm một ngày, anh chỉ cần bốn giờ là có thể hoàn thành.”

“Sau đó thì sao? Tiên sinh bận rộn.”

“Nhưng trên người anh vẫn có vô số áp lực, giống như sinh viên tim mạch các em thường nói, trái tim chịu nhiều áp lực đau lắm nhưng chẳng thể nói thành lời, cho nên anh cho rằng, khi anh về già trái tim mình sẽ có vấn đề.”

“Đợi tới lúc đó, em đã già đến nỗi không thể cầm dao phẫu thuật nữa rồi, nếu muốn em cầm dao, anh nên trực tiếp đến gặp Diêm La vương báo danh sẽ nhanh hơn.” Cuối cùng cô cũng đáp lại hắn được một câu.

“Không đúng, lúc đó em đã là trưởng khoa tim mạch, hơn nữa em sẽ có rất nhiều học sinh, em có thể vênh mặt hất hàm sai khiến bọn họ nói: “Cô, cậu, cậu, tính mạng ông cụ này giao vào tay các cô các cậu, nếu hắn chết, các người đem đầu đến gặp tôi.”

“Vào thời đại mới, đa số mọi người lựa chọn khoa thẩm mỹ chỉnh hình, khoa da liễu, công việc thoải mái chứ những khoa sinh mệnh đặt trong tay người bác sĩ rất ít người muốn làm, vừa hiếm vừa quý, anh nghĩ em có thể tùy tiện bắt người ta đem đầu tới gặp sao, có phải hơi làm quá hay không?”

“Không có biện pháp khác, bởi vì em phải trả nợ.”

Nói hết lời, hắn cúi gập người, giúp cô đi thử một đôi giày cao gót màu trắng bạc.

Ánh mắt hắn rất chuẩn, cả đời này, cô cũng chưa đi đôi giày nào tinh xảo xinh đẹp như thế, tim vẫn còn đập mạnh và loạn nhịp thì hắn đã thanh toán xong, coi như cô đã ký tên vào tờ giấy nợ đầu tiên trong cuộc đời.

Sau đó bọn họ trở lại cửa hàng lúc trước, một cái áo khoác, hai bộ âu phục, ba cái áo, bốn cái váy, hắn muốn cô nợ hắn thật nhiều, thật nhiều, thật nhiều……

Đương nhiên bọn họ chưa từng quên tiệm bánh ngọt 250 đồng ăn đến no, trong lúc ăn bánh ngọt, hắn đột nhiên vô duyên vô cớ cười to thành tiếng, cười đến không đầu không đuôi, mạc danh kỳ diệu, mà cô lại bởi vì nhìn thấy hắn mạc danh kỳ diệu cười, khóe mắt cùng khóe môi cũng cong lên.

“Anh cười cái gì?” Cô mím mím môi, nhẫn không cười, nhìn nhìn bàn bên cạnh, lo lắng có người đang nhìn bọn họ.

“Hôm nay em có nói một câu, nói rất hay.”

“Một câu gì?”

“Tự đại sẽ làm người bên cạnh cảm thấy thực ghê tởm, nói thật, Phương Mộc Thụ thực sự làm cho người ta thực ghê tởm.”

“Đó là do anh đối với hắn có thành kiến.” Ai bảo hắn là người đàn ông Ấu Lâm chủ động dụ dỗ, cũng khó trách Tuệ Kình chán ghét hắn, ai nói đàn ông sẽ không lòng dạ hẹp hòi.

“Em không nghĩ là hắn ghê tởm?”

“Hắn chỉ là…… Có chút phiền.” Cô vẫy vẫy tay, giống như đang đuổi ruồi bọ bên người.

“Hắn không có sức ảnh hưởng tới em, sao lại có thể phiền?”

“Luôn bị người nhòm ngó, lúc đi tuần phòng, có người đứng phía sau nhìn; Đến phòng khám bệnh, có người đã chờ ở nơi đó; Ngay cả tan tầm cũng phải cẩn thận không để bị bắt gặp. Đổi thành anh, anh không thấy phiền sao?”

“Nếu em vì như vậy mà cảm thấy hắn thực phiền, vậy thì anh thật lòng xin lỗi.”

“Vì sao?”

“Bởi vì cặp mắt lén nhìn em, là của anh.”

Cô nở nụ cười. Cô sao có thể không phân biệt được đó là ai, chỉ là cô ghét, chán ghét có người không chịu xuất hiện cứ để mọi thứ biến thành mây khói.

“Anh không cần làm vậy, mỗi tối em đều có mặt trên bàn ăn nhà hai người mà.”

“Nói dối, ba ngày, một tuần có ba ngày em luôn lấy lý do bề bộn nhiều việc không chịu qua.”

“Đó là bởi vì……”

Cô sợ “Vạn nhất” yêu thương người đàn ông này, sợ “Vạn nhất” tâm tư mình không thể kìm chế, sợ “Vạn nhất” mình sẽ giống mẹ đẻ, trở thành người thứ ba……

Nhưng hiện tại, quan hệ của bọn họ đã xác định, bọn họ là bằng hữu, không phải sinh đôi, nhưng lại thông minh sắc sảo như nhau, cho dù không có thời gian ở cạnh nhau, cũng có thể hiểu được cảm nhận của đối phương.

Cô không cần nơm nớp lo sợ bảo trì khoảng cách.

“Không có bởi vì, anh cảnh cáo em. Nếu một ngày kia, em dám không xuất hiện trước mặt anh, anh lập tức sẽ kiếm em đòi nợ.” Hắn chỉa chỉa túi giấy mua sắm đang đặt trên ghế tựa.

“Đã biết, em hiện tại còn phải trả tiền vay mua nhà, không có tiền trả nợ anh đâu.”

“Giỏi.” Nói xong, hắn cúi đầu, ăn một miếng bánh mousse, dường như nhớ tới cái gì lại hỏi: “Em có biết, hai mươi sáu tuổi đã không còn được coi là thiếu nữ nữa hay không?”

“Đương nhiên biết.” Cô nghĩ nửa ngày, cũng không nghĩ ra hắn nói những lời này ý đồ tham dò cái gì.

“Nghiêm khắc mà nói, có thể được coi là nửa thục nữ.”

“Anh nói sao cũng được.” Dù sao, giá trị thực sự của cô, chính là đôi tay cùng trí óc, không cần phải đánh bóng vẻ bề ngoài.

“Em có biết thục nữ thích chơi cái gì hay không? Đừng nói dối, anh biết không phải là búp bê Barbie hay gấu Teddy, mà là cái gì có một chữ đầu là『 gậy 』vật này dài dài, hai chữ sau là động từ.”

Cô tức giận trừng hắn. Cô dù trong sáng, cũng biết hắn đang muốn nói đến gậy mát xa.

Liếc mắt, cô lạnh giọng hỏi: “Tiếp đó?”

“Em nói với Phương Mộc Thụ anh là đồ chơi của em, anh đây có nên……”

“Khương Tuệ Kình!”

Cô tức giận đập bàn gọi một tiếng, hắn cười to, cầm theo túi giấy chạy trối chết.

Cung Diệc Hân nhanh chóng thanh toán tiền ròi đuổi theo, mới phát hiện đi giày cao gót thực đáng sợ, nếu cô mang loại giày này đến bệnh viện đi làm, bệnh nhân có thể sống sót nhất định sẽ giảm phân nửa.

Về phần Khương Tuệ Kình, lúc về tới nhà hắn mới nhá ra, hắn vẫn quên chưa giải thích, quan hệ của hắn và Cung Ấu Lâm, không phải như cô nói.

Nhưng hắn thực vui vẻ, vui vẻ vì cô sẽ nghiêm túc suy nghĩ đến vấn đề “Hoành đao đoạt ái”, hắn thật sự rất hưng phấn, hưng phấn đến nỗi vừa nấu bữa tối, vừa ca hát, hát đến Tuệ Thanh không chịu nổi, vọt vào phòng bếp lớn tiếng kháng nghị.

Nhưng kháng nghị không có hiệu quả, bởi vì hắn đang vui vẻ ca hát, hát đến…… Vĩnh viễn sánh cùng trời đất……

6 responses to “Băng tiểu thư – Chương 6.3

    • Vì còn là sinh viên nên mình chỉ tìm việc làm thêm hè thôi, nhưng chỉ ở nhà làm editor thì lấy tiền đâu mà hú hí bạn bè hả bạn😀
      Mình sẽ cố gắng hoàn bộ này trong tháng sau, k để qua năm học mới nữa…

(•‿•)ó‿ó¢‿¢٩◔‿◔۶ ಠ◡ಠ ((((^L^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s