Băng tiểu thư – Chương 7.1

Băng tiểu thư

Tác giả: Thiên Tầm

Edit: Thiên Nhai

Chương 7.1:

11 giờ rưỡi, Khương Tuệ Kình đến gõ cửa, Cung Diệc Hân vẫn chưa chìm vào giấc ngủ, cô mặc áo ngủ xuống giường, không biết ai lại đến gõ cửa nhà cô vào giờ này.

“Tuệ Thanh lên cơn sốt.” Đây là câu nói đầu tiên hắn nói khi nhìn thấy cô.

Lúc ăn tối, cô đã phát hiện trên mặt Tuệ Thanh ửng hồng khác thường, Tuệ Kình cũng hỏi, nhưng Tuệ Thanh thề thốt phủ nhận nói bản thân chỉ cảm thấy có chút không thoải mái, nhưng khi Tuệ Kình vừa vào bếp rửa chén, Tuệ Thanh liền kéo cô vào trong phòng mình, ôm lấy cô, lo lắng trùng trùng khóc lớn.

Tuệ Thanh nói với cô, cô đứng trong mưa đợi A Ức cả buổi chiều, nhưng hắn thủy chung không có tới.

Cô trấn an Tuệ Thanh nói: “Có lẽ lúc ấy A Ức có chuyện gì phải giải quyết, hiện tại mọi người đi làm đều như vậy, công việc rất khó tìm, chỉ có thể tuân theo lệnh của công ty.”

“Chị cũng nghĩ như vậy, nhưng hắn có thể gọi điện thoại cho chị mà…… Chị không nhận được điện thoại.”

Cô nghĩ nghĩ, đi đến cạnh bàn, cầm lấy di động của Tuệ Thanh, xem xét sau mỉm cười nói: “Không phải hắn không gọi điện thoại cho chị, mà là di động của chị hết pin.”

Cầm lại di động, Tuệ Thanh nhìn nhìn, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, nín khóc mỉm cười nói: “Bác sĩ cùng Tuệ Kình giống nhau ghê, đều là thiên tài, thoáng cái đã tìm ra nguyên nhân.”

Cô nở nụ cười, muốn nhắc lại, mình không phải thiên tài, chỉ là nghiêm túc cố gắng hơn so với người khác, nhưng mà…… dù đã nói nhiều lần, Tuệ Thanh vẫn là cố chấp nhận định như vậy.

Cô lấy di động của mình cho Tuệ Thanh mượn, để cô vào phòng tắm gọi điện thoại cho A Ức, bọn họ hàn huyên vài câu ngắn gọn, sau khi biết được lý do vì sao hắn thất hứa, Tuệ Thanh mới thực sự yên tâm.

Thả lỏng tâm tình, cố sức đứng chờ cả buổi chiều nên lúc này Tuệ Thanh đã rất mệt mỏi, ngáp dài.

Theo lý thuyết, thời gian còn sớm hơn nữa vừa ăn cơm no, không nên đi ngủ liền. Nhưng cả người mỏi mệt, chính còn biết ngủ, trước tiên cô giúp Tuệ Thanh sạc pin điện thoại, sau đó thay cô đổi bọc gối đầu, biểu cô nằm trên giường, giúp cô kéo chăn.

“Bác sĩ……” Tuệ Thanh làm nũng kéo tay cô đến bên má mình cọ cọ.

“Sao ạ?” Cô vén những sợi tóc tán loạn trên mặt Tuệ Thanh.

“Cám ơn em đã ở đây.”

“Không có gì, về sau gặp phải tình huống như vậy, cứ gọi điện thoại cho em, không nên một mình lo lắng.”

“Được.” Tuệ Thanh gật đầu.

“Chị biết em là làm nghề gì, đúng không?” Cô hỏi.

“Em là bác sĩ.”

“Vậy chị cũng biết em ở đâu, đúng không?”

“Em ở nhà đối diện nhà chị.”

“Rất đúng, nếu nửa đêm chị thấy không thoải mái, biểu Tuệ Kình tới tìm em, ở nhà em có thuốc.”

“Ừh.”                                                     

“Vậy…… Ngủ ngon.”

Cô không phải từ mẫu (người mẹ hiền hậu), nhưng ở trước mặt Tuệ Thanh tính rất trẻ con lại còn lớn hơn mình hai tuổi, không hiểu sao cô lại tự coi mình như từ mẫu, chị gái, mà cô còn tập cho Tuệ Thanh thói quen ỷ lại vào mình.

“Bác sĩ……” Tuệ Thanh nhỏ giọng gọi cô.

“Chuyện gì?”

“Em có thể nằm lại với chị một chút không?” Cô vỗ vỗ chỗ nằm bên cạnh mình.

“Được thôi.” Vươn tay kiểm tra xem trán cô có ấm không. Trước mắt xem ra không có việc gì, hy vọng là nửa đêm đừng phát sốt.

“Nếu không có em, có một đống chuyện mà chị không biết kể cùng ai.”

Trên mặt Tuệ Thanh có khát vọng, cô nhận ra được. Lật chăn bông lên, cô chủ động nằm bên cạnh Tuệ Thanh, Tuệ Thanh nở nụ cười. Mỉm cười ngọt ngào, không giống với nụ cười của một phụ nữ hai mươi tám tuổi.

Sau đó, Tuệ Thanh ôm cổ cô, bắt đầu kể cô nghe, những chuyện mà cô ấy và A Ức đã cùng nhau làm.

Bọn họ đi qua phố cổ Đạm Thủy, nơi đó có một tiệm bánh gia truyền lâu đời, ông chủ thực hào phóng, có thể ăn thử đến no, còn kèm thêm một ly trà, cô cùng A Ức đã dừng lại ăn thử, thử liên tục, thử hết các loại, thử đến nỗi người bán hàng cũng thấy khó chịu, A Ức quyết định đặt trước năm mươi hộp.

Cô bán hàng hỏi: “Có phải hai người muốn đặt làm bánh cưới hay không?”

Câu nói kia khiến vị ngọt trong lòng Tuệ Thanh lan đến miệng.

Bọn họ đi qua cao ốc 101, bước vào thang máy nhanh nhất thế giới nhìn ngắm phong cảnh.

Bọn họ cùng đi, lên một tầng lầu một tầng lầu, thi xem ai sẽ không chịu nổi trước, ai kêu ngừng trước.

Tuệ Thanh nói tim cô đập rất nhanh, không biết là vì vận động quá độ, hay là vì từ đầu tới cuối hắn vẫn nắm tay cô không buông……

Bọn họ mua một cây kem Big Mac, thay phiên liếm, bọn họ không liếm từ trên xuống, mà là liếm từ giữa xuống dưới, một người một miếng, cùng nhau chơi đùa vui vẻ như vậy, bọn họ dùng đầu lưỡi quyết đấu, xem xem lúc người nào liếm làm đổ kem.

Người thua phải cõng người thắng trên lưng đi dạo một vòng bờ biển, cô thua, nhưng chịu phạt là A Ức, hắn vừa cõng cô, vừa quay đầu nhìn những người đang nhìn bọn hắn nói: “Cô ấy là bạn gái của tôi.”

Tuệ Thanh nói Cỏ roi ngựa chanh là hương vị tình yêu, chua xót, thơm mát, ngọt ngào, A Ức sợ cô quên tư vị tình yêu, liền mua một thùng lớn, một thùng lớn sữa tắm hương Cỏ roi ngựa chanh cho cô, nói tới đây, cô nhảy xuống giường, từ dưới sàng nhà lôi ra một thùng giấy, cầm ra hai bình sữa tắm, cô muốn chia sẻ tình yêu với bác sĩ.

Cô ôm sữa tắm, nghĩ rằng, hóa ra yêu đương là như thế này, làm một đống chuyện nhàm chán không ý nghĩa nhưng sẽ làm hai người tim đập không ngừng, nói một đống lời vô nghĩa lại có thể làm cho lòng người tràn đầy ngọt ngào……

Chờ Tuệ Thanh ngủ, cô về nhà, tắm rửa, lại dọn dẹp lại một chút, bởi vì cô thỉnh cầu một loại hương vị tình yêu……

Lấy lại tinh thần, Cung Diệc Hân nhìn thấy sự lo lắng trong ánh mắt Khương Tuệ Kình, cô kéo hắn vào cửa, vội vàng mở tủ thuốc ở phòng khách, vừa loay hoay tìm thuốc vừa hỏi: “Anh đã đo nhiệt độ cơ thể của Tuệ Thanh chưa?”

“À…… Anh đi mua nhiệt kế……”

“Không cần, nơi này em có.” Cô kéo một ngăn kéo khác ra, lấy nhiệt kế cùng rượu sát trùng, hai tay ôm các thứ này nọ, mới quay đầu nói với hắn: “Giúp em cầm chìa khóa.”

Khương Tuệ Kình thò tay vào bình thủy tinh lấy chìa khóa một cách chính xác mà không cần lục tìm, thay cô đóng cửa, quay lại nhà mình.

Bọn họ cùng nhau bước vào phòng Tuệ Thanh, cô nhanh nhẹn đo nhiệt độ, dán miếng giảm nhiệt cho cô ấy, kiểm tra cổ họng, dùng ống nghe nghe nhịp tim cô đập, hô hấp.

Cô biểu Tuệ Kình ra ngoài lấy nước, còn mình ở lại trong phòng lấy thuốc, chờ hắn trở lại, hai người hợp lực đút Tuệ Thanh uống xong thuốc, sau khi truyền dịch, bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm, cùng nhau ngồi dựa vào sofa đặt đối diện giường.

Đây là loại ghế tựa đơn, nhưng lại lớn đến nỗi hai người cũng có thể ngồi chung, nhưng ngồi không bao lâu, bọn họ liền dựa người vào nhau.

“Em đã nghe phổi cho chị ấy, không có gì nghiêm trọng, nhưng cổ họng bị nhiễm trùng rất nặng, em đã cho chị ấy uống thuốc, thuốc hạ sốt cùng thuốc bao tử, trước quan sát một chút, nếu tình trạng không khá hơn, em lại đổi thuốc.”

“Lúc tối, anh đã cảm thấy chị ấy là lạ, quả nhiên bị cảm.”

Cô nghe xong gật đầu hỏi: “Vì sao……”

“Vì sao……” Không nghĩ tới hai người trăm miệng một lời, cùng nhau nói ra một câu.

Khương Tuệ Kình nở nụ cười, thân sĩ xua tay nói: “Em nói trước đi.”

“Vì sao mua loại ghế dựa này? Cái này không tốt cho xương sống.”

“Không còn cách nào khác, chị ấy thích ru rú ở nhà lười biếng đọc truyện tranh, anh đã nghĩ đây là biện pháp tốt nhất.”

“Đến phiên anh hỏi.” Cô nói.

“Vì sao ở nhà lại cất nhiều loại thuốc như vậy?”

“Em là bác sĩ.”

“Chẳng lẽ toàn bộ bác sĩ đều mở một quầy thuốc nhỏ ở nhà của mình?”

Cô lắc đầu, bổ khuyết thêm một câu, “Em sống một mình.”

“Anh vẫn không nghĩ ra sống ba người thì có gì khác.”

“Nếu em sinh bệnh, bệnh không xuống giường được, đến lúc đó em chỉ có thể dựa vào chính mình, cho nên em mới để một ít thuốc ở nhà, tùy thời tùy chỗ khẩn cấp.”

Khương Tuệ Kình nghe hiểu được. Cô gái này thật kiêu ngạo, ngay cả sinh bệnh cũng không cần người ta đến giúp đỡ. Thực không hiểu được, độc lập là chuyện tốt mà cũng là chuyện xấu.

Hắn ôm lấy vai cô, nghiêm túc nói: “Nếu em bệnh không xuống giường được, nhưng vẫn còn đủ sức lực tự mình lấy thuốc, thì nhất định cũng đủ khí lực gọi điện thoại cho anh chứ.”

Cung Diệc Hân nhìn hắn sau một lúc lâu, nhưng vẫn không nói lời nào.

Hắn không vừa lòng nhìn cô trầm mặc nên mở miệng hỏi: “Ỷ lại anh, làm cho em cảm thấy địa vị của mình rơi xuống ba cấp sao?”

“Em không nói như vậy.” Cô phủ nhận.

“Nhưng biểu cảm của em đã nói lên tất cả.”

“Anh đoán sai rồi, nét mặt em không thể hiện ý đó.”

“Bằng không nó biểu đạt điều gì?”

“Nó nói, tuy rằng có thể xem đây là một biện pháp tốt, nhưng con người luôn luôn phải dựa dẫm vào phương tiện thời điểm, nếu em gọi điện thoại không đúng lúc, anh không thể xuất hiện…… Dựa vào núi, núi sẽ đổ, thân là con người, dựa vào chính mình vẫn là tốt nhất.”

“Mặc kệ thời điểm đúng hay không, chỉ cần em gọi cho anh một cuộc điện thoại, anh sẽ lập tức buông tay gạt công việc sang một bên.” Khương Tuệ Kình nói ra lời thề son sắt.

Cô cười nhẹ, không tiếp tục nói lời phản bác, nhưng trong lòng âm thầm không đồng ý. Nếu khi đó hắn đang ở bên cạnh Ấu Lâm thì sao? Nếu lúc ấy Tuệ Thanh cần hắn thì sao?

Cô là một người phụ nữ thành thục mà lý trí, hiểu được bằng hữu tuyệt đối xếp sau người yêu và gia đình, cô sẽ không ngốc đến nỗi nói ra yêu cầu của mình.

Hắn lại hiểu sai nụ cười của cô, cho rằng nụ cười kia mang hàm nghĩa — biết rồi, về sau em sẽ làm như vậy.

Vì thế hắn thay đổi đề tài.

8 responses to “Băng tiểu thư – Chương 7.1

(•‿•)ó‿ó¢‿¢٩◔‿◔۶ ಠ◡ಠ ((((^L^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s