Băng tiểu thư – Chương 7.3

Băng tiểu thư

Tác giả: Thiên Tầm

Edit: Thiên Nhai

Chương 7.3:

Khương Tuệ Kình gõ cửa nhà cô, Cung Diệc Hân nhìn thấy liền bất ngờ, bởi vì trên tay hắn cầm một cái bánh kem.

Hắn cười nhìn cô, thích nhìn cô kinh ngạc, thích những sợi tóc ướt dán trên má cô khi cô thấy hắn đến, điều đó làm cho hắn cảm thấy giữa mình và cô, tồn tại sự thân mật không nói thành lời.

Hắn từng nghĩ tới, làm một người đàn ông hiếm khi có thời gian rảnh rỗi, lại muốn đến gõ cửa nhà một người phụ nữ, nó đại biểu cho, sự tồn tại của người phụ nữ kia đối họ mà nói, đã là một thứ gì đó không thể thiếu trong cuộc sống sinh hoạt hằng ngày?

Cung Diệc Hân nhìn hắn tươi cười hồn nhiên như một đứa trẻ, tâm tình không tự giác thả lỏng.

Hắn nâng cái bánh kem lên nói, “Anh mua được một cái bánh rất đẹp ba mươi sáu tấc. Nhưng lo là Cung tiểu thư đây vốn là bác sĩ, ngược lại sẽ dùng chất béo đánh bẹp lại mình.”

Chỉ nói mấy câu, trong thời gian ngắn đã khiến cô phải bật cười. “Ba mươi sáu tấc? Anh cho là mua TV LCD sao?”

“Tivi? Một đề xuất hay, anh luôn cảm thấy trong nhà em thiếu một thứ gì đó, hóa ra là tivi.”

“Em không cần cái đó.”

“Vì sao?”

“Bởi vì tivi là thứ sẽ ăn mòn đầu óc nhân loại, thúc đẩy nhân loại biến thành kẻ ngốc xấu xa này nọ.”

“Khó trách Tuệ Thanh ngốc như vậy, thì ra là do mỗi ngày chị ấy ngồi trước tivi tới mấy giờ liền.”

“Vậy bây giờ chị ấy vẫn đang xem tivi à?”

“Không, chị ấy gần đây đang cố gắng trở thành người ưu tú, bắt đầu học tiếng Anh.”

“Vì sao?”

“Chắc là muốn đoc truyện tranh tiếng Anh.”

Sao hắn dám xem thường chị ấy như vậy? Cô liếc xéo hắn. “Nói không chừng, chị ấy muốn học Havard.”

“Vườn trẻ Havard sao? Làm học sinh, chị ấy đã già; Làm cô giáo, thì chị ấy không có bằng cấp.”

“Anh thực sự coi chị gái sinh đôi với mình thành một kẻ ngốc.”

“Đừng nói anh, chẳng lẽ em không cảm thấy Tuệ Thanh thật sự ngốc?”

Đúng vậy, xác thực là cô cũng cảm thấy Tuệ Thanh có chút khờ dại, mà hắn, thực sự coi cô là người phụ nữ “ngốc”, luôn bảo hộ, sủng ái có thừa. Nhún nhún vai, cô không nói tiếp.

“Em không mời anh vào nhà à, chẳng lẽ muốn đứng tại cửa thổi nến luôn?”

Cung Diệc Hân lui hai bước, cho hắn vào cửa, chờ hắn đặt bánh kem ngay ngắn, cô hỏi: “Làm sao anh biết được hôm nay là sinh nhật em?”

“Đừng nói giỡn, em nghĩ anh là ai? Bác sĩ Cung tiếng tăm lẫy lừng, tùy tiện gõ vài chữ trên bàn phím, các thông tin cá nhân đều hiện ra cực kỳ rõ ràng.”

“Lại là internet……” Cô thở dài. “Internet là người tình vì tiền mà bán đứng ông chủ của mình, em cho rằng chính phủ nên dùng quyền lực đóng cửa nó.”

Đáp lại cô là một tràn cười to.

Khương Tuệ Kình cười xong kéo cô ngồi xuống, vì cô hát bài ca chúc mừng sinh nhật, cho tới bây giờ cô chưa từng nghe qua giọng hát nào như vậy, dở đến tận cùng, hơn nữa âm sắc không ra hồn, quả thực là càng hát càng khủng. Cô cố sức bịt chặt lỗ tai, chẳng phải bởi vì rất cảm động, mà là vì phòng ngừa ma âm xuyên thủng não, thương tổn tế bào não của cô.

“Em nói sai rồi.” Sau khi cực khổ nghe hắn hát hết bài hát, đây là câu nói đầu tiên khi cô buông hai tay xuống.

“Nói sai cái gì?”

“Chính phủ hẳn là nên lợi dụng quyền lực cấm giọng hát của anh chứ không phải cấm Internet.”

Lại lần nữa sự hài hước của cô làm hắn cười to.

Hắn ép cô cầu nguyện, cô thực「ㄍㄧㄥ」(bướng bỉnh, ngoan cố), dù thế nào cũng không chịu chia sẻ nguyện vọng với hắn.

“Được rồi, em có quyền riêng tư.”

Hắn làm bộ bó tay, cắt hai miếng bánh ngọt, mỗi người một miếng, hắn ăn, cô cũng ăn, bánh ngọt tơi xốp, mềm ngọt, cảm giác ngọt ngào cũng dần lên men giữa hai người, sự gần gũi thân thiết khiến tâm tình ai đó sung sướng, nhìn khuôn mặt hắn tươi cười, làm tim cô đập lỗi nhịp. Cô lại sai lầm rồi, chính phủ nên áp dụng lệnh cấm vào nhiều thứ hơn, trừ bỏ internet, giọng hát của hắn, cấm hắn gửi khuôn mặt tươi cười đi lung tung.

“Vì sao không nói gì?” Hắn cười hỏi.

“Sinh nhật năm nay, đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc.”

“Vì sao, bởi vì có người đàn ông có giọng hát còn dở hơn anh hát mừng sinh nhật em sao?”

Cung Diệc Hân lắc đầu.

“Có người đưa đàn ông khỏa thân làm quà đến tặng em à?”

“Đưa thứ đó đến làm gì? Cung cấp người cho em tập giải phẫu sao?” Cô cố ý lạnh giọng hỏi, hắn cười không chút kiềm chế.

“Em thật sự là người phụ nữ đáng sợ.”

“Đó là anh chưa nhìn thấy em dùng hai tay cầm trái tim, mát xa cho nó; Không được nhìn thấy em dùng dao rạch xương ngực của người khác, khi đó mới có thể dùng từ đáng sợ để hình dung em.”

“Anh đoán không ra, được rồi, tuy đây không phải là một đáp án sáng tạo, nhưng có phải có người đã lau bánh kem trên mặt em không?”

Cô lại lắc đầu, chỉa chỉa miếng bánh ngọt hắn đưa tới, “Đây là bánh kem……”

“Black Forest.”

“Bánh kem Black Forest, là cái bánh sinh nhật đầu tiên em nhận được trong đời.”

Nói ra khỏi miệng, cô mới cảm thấy hối hận, cô không muốn hắn cảm thấy thương hại mình, càng không có ý định nói cho hắn biết, chỉ Ấu Lâm mới được chọn bánh sinh nhật nhiều hình vẽ, nhiều hương vị khác nhau, hơn nữa khi tuổi lớn dần thì bánh kem cũng cao và to hơn, mà hàng năm vào đêm party sinh nhật, náo nhiệt lạ thường…… Tuy rằng loại chuyện này từng làm cô đau lòng.

Nhưng Khương Tuệ Kình nhận ra, hiểu rõ sự hiu quạnh buồn tẻ trong lòng cô, biết rõ hành động sắp tới của mình là không nên, nhưng hắn vẫn làm.

Hắn xoa xoa tóc cô, kéo đầu cô dựa vào bả vai mình, lấy tay ôm ngang eo cô, cười đến thực hại nước hại dân, “Yên tâm, đây là cái bánh đầu tiên, sang năm sẽ có cái thứ hai, năm sau là cái thứ ba, sau đó, khi em sống đến một trăm tuổisẽ được nhận cái bánh kem thứ bảy mươi bốn trong cuộc đời mình, đến lúc ấy, em có đồ tử đồ tôn khắp thiên hạ, chắc anh phải chuẩn bị một cái bánh ngọt hai mươi tầng thật lớn mới đủ ăn.”

“Anh coi thường năng lực của em quá, khi đó đồ tử đồ tôn của em sẽ còn nhiều hơn nữa, ít nhất cũng phải ăn cái bánh kem năm mươi tầng.”

“Cái đó không thành vấn đề, dù sao chỉ là một cái bánh kem năm mươi tầng, cũng không phải đòi một tòa lâu đài bánh kem năm mươi tầng. Vậy bây giờ, có thể xin em kể cho anh nghe, sinh nhật nào đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất, có chuyện gì xảy ra hay không?”

“Sinh nhật năm ấy, đúng vào thời điểm em phải chọn khoa thực tập, mỗi người trong chúng em đều phải đến thực tập ở từng khoa, khoa thận, khoa nhi, khoa nội, khoa ngoại…… Xoay vòng thực tập xong, mới có thể tốt nghiệp, quyết định một khoa mà mình sẽ đến làm việc.”

“Em thích nhất khoa nào? Khoa đầu tiên em thực tập là khoa nào?” Hắn tò mò hỏi.

“Thích hay không không quan trọng, bởi vì thầy giáo bắt chọn bằng cách rút thăm.”

“Khoa nào là ‘giải thưởng lớn nhất’ đối với bọn em?”

“Diễn viên đoạt giải『Kim Mã 』sợ nhất là vào ngày đó bị gọi nhập ngũ, mà bác sĩ thực tập sợ nhất bị bắt đến phòng cấp cứu, bởi vì mọi người đều là người mới, năng lực ứng biến rất tệ, chỉ cần không cẩn thận……”

“Anh biết, giống như nhân viên bán hàng phạm lỗi, tính sai tiền, kiểm sai hàng hóa; Như thầy giáo ra đề thi sai, đánh sai học sinh, còn cái mà em đối mặt là mạng người, không chấp nhận sơ sẩy dù là nhỏ nhất.”

“Không sai, phòng cấp cứu là nơi xảy ra tình trạng đó nhiều nhất. Ngày hôm đó giáo sư điểm danh tên em đầu tiên, ông nói em là thọ tinh, được quyền……”

“Chọn khoa mình thích nhất?”

“Sai, quyền ưu tiên là — thọ tinh có thể rút thăm đầu tiên. Ba, bốn mươi tờ giấy, mà đề tên phòng cấp cứu chỉ có hai tờ.”

“Tỷ lệ rút trúng rất thấp.”

“Không sai. Khi em mở tờ giấy mình vừa rút, nhìn trên tờ giấy viết rõ ràng ba chữ — phòng cấp cứu.”

Hắn bật cười thành tiếng. “Vận khí của em thật tốt.”

Đúng vậy, tiếng hoan hô nổi lên toàn hội trường như sấm dậy, tất cả mọi người đứng dậy vỗ tay nhiệt liệt, tiếng vỗ tay so với khi em dự lễ tốt nghiệp cấp ba còn to hơn mấy lần.”

“Còn vỗ tay nữa sao, bọn họ cho rằng em sắp hát à?”

“Không sai, khi đó em còn nghĩ rằng mình chính là Chu Kiệt luân, là…… Mạt hoa lạc đế. Bọn họ cười to, vỗ tay, hát to bài ca chúc mừng sinh nhật vui vẻ.” Đó là sinh nhật đầu tiên trong cuộc đời em có người vì mình hát bài hát mừng sinh nhật.

“Thực tập ở phòng cấp cứu chơi vui lắm à?”

“Chơi vui? Em từng bị một ông lão ói ra máu đầy người, còn bị đại ca hắc đạo nhìn chằm chằm như hổ đói, chỉ vì khâu miệng vết thương cho huynh đệ của hắn, anh nói thử xem chơi vui không?”

“Oa, thật phấn khích, bất quá bác sĩ Cung vững như Thái Sơn nhất định không thành vấn đề.”

“Ý anh muốn nói, kinh nghiệm đầu đời – được huấn luyện ở phòng cấp cứu, làm cho em trở nên vững như Thái Sơn.”

“Cho nên mới nói, là con người tạo dựng hoàn cảnh, hay hoàn cảnh tạo nên con người, gà có trước hay trứng có trước đều là những vấn đề khó lý giải.”

Cô nói, anh cũng nói, hai người nói xong mới phát hiện bọn họ đều đang nói về một vấn đề, “Là gà đẻ trứng, hay trứng nở ra gà.” Cùng cười ra tiếng, cô dương dương tự đắc nói: “Em tin là gà có trước, hoàn cảnh tạo nên con người.”

“Vì sao?”

“Em cho rằng gà là do hai loài chim không biết tên, bởi vì quá yêu nhau, kết thành chim liền cành, đẻ ra trứng gà, chú gà con lông vàng nở ra không giống cha, không giống mẹ. Về phần hoàn cảnh…… Đối lòng người, có tổn hại, cũng có tôi luyện.” Tựa như hoàn cảnh của cô.

“Vậy nhất định là do trường y quan trọng hóa việc học, dồn ép khiến em không thở nổi, mới làm cho em mỗi phút đều nơm nớp lo sợ.”

“Em không biết có đúng là bản thân mình bị dồn ép đến không thở nổi hay không, nhưng việc học ở trường y rất nặng nề là thật, bác sĩ làm việc rất căng thẳng cũng là sự thực.” Nói tới đây, cô chống cằm, thở dài.

“Nghe qua thực sự là một gánh nặng, xem ra việc duy trì bệnh viện không phải là dễ dàng.” Hắn gật gật đầu, vẻ mặt tán thành.

“Đúng vậy, trước kia một lần chạy thận bệnh viện trợ cấp bảy ngàn đồng, hiện tại chỉ còn lại ba ngàn năm, về sau còn có thể giảm nữa, hơn nữa bệnh nhân bệnh nặng đã đủ đáng thương, thân là bác sĩ, có đôi khi biết rõ chỉ cần dùng thuốc mới là được, nhưng lại không thể cho bệnh nhân dùng.”

“Vì sao không thể?”

“Bởi vì thuốc mới rất quý, mà số bệnh nhân bệnh nặng muốn xin thuốc lại quá nhiều, nên chỉ có thể nói câu “Thực xin lỗi”, thuốc chỉ có hạn, bác sĩ cũng không thể dùng.”

“Em có vẻ oán giận?”

Cung Diệc Hân bật cười. “Em thường cảm thấy mình đã chọn sai khoa, làm bác sĩ đã đủ ngốc, em còn chọn khoa tim nơi tranh cãi nhiều nhất bệnh viện, đầu em tuyệt đối có vấn đề.”

“Đầu có vấn đề? Anh cho rằng chỉ có những người đứng đầu các kỳ thi, mới có quyền điền nguyện vọng trường y.”

“Anh đã từng nghe qua câu này hay chưa, thể chế giáo dục ở Đài Loan ngày càng xuống dốc, người nào điểm thi càng cao nghĩa là người đó càng ngốc.”

Khương Tuệ Kình ngửa đầu cười to không dứt. “Em đang mắng không ít người.”

“Không, em là mắng chính mình. Em thống hận đọc sách, nhưng vì đánh cược với bản thân, gượng ép mình đọc những cuốn sách không thể nuốt trôi. Anh biết không? Thời điểm không chịu nổi nữa, em từng lấy dây thừng tự cột mình vào ghế tựa, ép chính mình đọc thuộc lòng.”

Hắn không thể cười nữa, hai hàng lông mày nhăn thành hai tòa núi. Hắn lại muốn xoa xoa tóc cô…… Rõ ràng là một người kiên cường kiêu ngạo như vậy, lại luôn khiến hắn cảm thấy tiếc nuối, cái này gọi là vật cực tất phản (sự vật phát triển đến cực điểm thì sẽ chuyển hoá theo hướng ngược lại)?

“Sao phải vất vả như vậy? Đọc không nổi thì đừng đọc.”

“Có lẽ nhân sinh của anh có rất nhiều con đường có thể lựa chọn, nhưng em không giống vậy, từng giai đoạn trong cuộc đời em đều bước đi rất nhịp nhàng, giai đoạn kết thúc này, nếu không biết nắm giữ em sẽ trượt dốc không phanh, em phải cẩn thận từng bước đi, không thể té ngã, em cũng phải chạy đủ nhanh, không thể chạy chậm hơn người khác nửa bước, có đôi khi cảm giác mệt rồi lại mệt, nhưng em đều dũng cảm tiến tới.

“Không phải anh chưa từng tự hoài nghi về bản thân mình, hoài nghi có phải mình đã đề ra mục tiêu quá cao hay không, nhưng mệt quá, hoài nghi qua đi, vẫn phải lấy lại tinh thần, tiếp tục hướng tới mục tiêu.”

Có lẽ một ngày kia, khi bản thân bị mệt mỏi bao vây, sẽ phát hiện mục tiêu mình truy đuổi chỉ là một câu chuyện cười, nhưng dòng chảy cuộc đời sẽ không dừng lại, cô chỉ có một lựa chọn duy nhất là…… Chạy, rồi lại chạy, cố sức mà chạy.

Cô nói rất đúng. Cha mẹ cũng không ép buộc hắn đọc thêm sách gì, hồi nhỏ thầy giáo nói hắn tư chất nổi trội xuất sắc, muốn mẹ dẫn hắn đi trắc chỉ số thông minh, hắn tức giận, cố ý làm sai chỉ được 60 điểm, mẹ chẳng những không bực tức hắn, không miễn cưỡng hắn phải vào lớp có tư chất đặc biệt, mà còn cho phép hắn cùng Tuệ Thanh ngốc nghếch học cùng lớp đến tận khi tốt nghiệp trung học.

Về sau cha sinh bệnh, muốn mời người quản lý chuyên nghiệp đến điều hành công ty, cho hắn tự do lựa chọn con đường tương lai của mình, nhưng hắn kiên trì đòi tiếp nhận công ty, kiên trì kế thừa sự nghiệp của cha mình.

“Những lúc mệt quá, em thường làm gì?” Trong giọng nói của hắn không cẩn thận lộ ra sự thương tiếc.

“Em từng ngồi xé từng trang sách, xếp thành máy bay giấy, phóng lên trần nhà.”

“Bởi vì tức giận, tức giận bất bình?”

“Không biết, có lẽ là muốn cho thượng đế đọc thử thứ sách vở không có nhân tính đó, nói không chừng ngài sẽ tốt bụng cho em qua được kỳ thi đó.” Nhưng về sau phát hiện, xé sách xong, còn phải bỏ tiền ra mua một quyển sách mới, không có lời. “Anh thì sao? Lúc gặp phải một cuốn sách khó hiểu, sẽ làm việc ngốc gì?”

“Anh chưa từng làm gì cả.”

“Không thể như vậy, chỉ cần là con người thì đều có thời điểm ngẩn người.”

“Có lẽ thế, nhưng anh chưa từng thấy cuốn sách nào khó cả.” Hắn kiêu ngạo mà liếc mắt nhìn cô, nụ cười thực khiến người ta chán ghét.

Cô tức giận trừng hắn. “Biết, biết Khương tiên sinh là thiên tài rồi, ai chẳng biết, ai không biết……”

“Ai nói, em hiểu lầm anh rồi. Anh không phải thiên tài, thực sự không phải thiên tài, chỉ là anh chưa từng gặp chuyện không thể lý giải gì đó, chưa đọc trúng cuốn sách khó hiểu mà thôi, anh ghét nhất là các cuộc thi, không hiểu vì sao mỗi lần đều viết bừa viết đại mà lại luôn đạt 100 điểm, anh thích bài kiểm tra được 90 điểm……”

Xem, có người đàn ông nào đáng ghét như hắn không? Cung Diệc Hân tức muốn hộc máu.

“…… Anh thật sự không hiểu, vì sao mọi chuyện trên thế giới đều không có tính khiêu chiến như vậy, một chút khó khăn cũng không có?”

Cô nghiến răng nghiến lợi, nắm chặt nắm đấm.

“…… Anh không muốn tự tin, nhưng phóng mắt nhìn ra……”

Cô không nghe nổi nữa! Không đợi hắn nói xong, cô cầm đĩa bánh ngọt ăn chưa xong trên tay, đập thẳng về phía mặt hắn, nhưng hắn dễ dàng tránh được, sau đó miệng tiếp tục dõng dạc.

Cô cầm gối ôm lên quăng thẳng về phía hắn, hắn lại như đang chơi bóng, thoải mái tiếp được, sau đó nói một câu “Bắt được” Tức chết người rồi quăng đồ bỏ chạy.

Cô đuổi theo, chân hắn dài chỉ cần chạy hai ba bước, đã sải bước tới cửa phòng cô; Cô muốn đá hắn, lại bị hắn dùng một tay dễ dàng bắt lấy mắt cá chân.

Cô đánh hắn, hắn nhắm mục tiêu, chụp được hai bàn tay cô, đang đổ về phía trước đánh hắn lại bất ngờ bị mất thăng bằng, khiến cả hai cùng ngã xuống giường…… Môi hắn dán chặt trên môi cô……

Sinh nhật vui vẻ!

6 responses to “Băng tiểu thư – Chương 7.3

  1. Neu ma ss ban hoc thi… em se… tiep tuc cho😦
    Cai gi chu hoc vi tuong lai cua minh la tren het. Em dung la khong co lap
    truong ma vua muon duoc doc truyen ss edit ma vua khong no lam giang doan viec hoc cua ss. o.0

(•‿•)ó‿ó¢‿¢٩◔‿◔۶ ಠ◡ಠ ((((^L^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s