Cha đừng đụng mẹ con – Chương 67

Chọc phải hào môn: Cha đừng đụng mẹ con

Tác giả: Cận Niên

Edit: Thiên Nhai

Chương 67: Cô, chúng ta cùng làm một giao dịch…

Hô hấp nóng bỏng phả thẳng vào mặt cô, Dụ Thiên Tuyết nhìn chằm chằm anh, trong đôi mắt thanh lãnh thấm đẫm nước mắt, mở miệng nói: “Nam Cung Kình Hiên, anh có bệnh!”

“Đúng là tôi có bệnh! Nếu không vì sao lại bị bộ dáng đáng thương của cô lừa gạt! Coi như là mới vừa từ trên giường tôi xuống, cô lại không biết tự trọng đi quyến rũ đàn ông khác! Nói cho cô biết, bắt đầu từ hôm nay cô chính là người phụ nữ của Nam Cung Kình Hiên tôi, còn dám câu tam đáp tứ một lần nữa thì biết tay tôi!” Nam Cung Kình Hiên gầm lên, gân xanh hằn rõ trên trán, trong đôi mắt có khí phách lạnh lùng.

Dụ Thiên Tuyết giãy giụa, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt trong sáng thuần khiết: “Tôi không cần anh phải thương hại! Chuyện tối hôm qua tôi chỉ cho là bị chó cắn, không có một chút quan hệ với anh! Anh nói đúng, tôi thích câu tam đáp tứ thì thế nào? Mắc mớ gì tới anh!”

“Cô…” Nam Cung Kình Hiên thịnh nộ, nắm chặt hai tay cô, nhưng anh lại không biết rằng hành động này của mình làm đau cô. Dụ Thiên Tuyết rên nhẹ một tiếng, đau đến nước mắt lăn dài, cánh môi đã không có một tia huyết sắc.

“Đấu với tôi thú vị như vậy sao? Người phụ nữ bướng bỉnh này thật là!” Nam Cung Kình Hiên nghiến răng gầm nhẹ, quả thực muốn đem cô nuốt trọn vào bụng, ôm chặt vòng eo cô, để cô tựa vào ngực anh nghỉ ngơi.

“Anh thả tôi ra… Tôi muốn đến công ty, tôi không thể tới trễ, anh đừng mơ tưởng lại kiếm cớ trừng phạt tôi!” Dụ Thiên Tuyết kiềm nén nước mắt, khàn giọng gào thét.

Nam Cung Kình Hiên nhịn không được cười lạnh một tiếng, cô thật hiểu rõ tác phong của anh.

Bàn tay nhè nhẹ xoa những sợi tóc mềm mại của cô, Nam Cung Kình Hiên để sát mặt mình vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, trong con ngươi thâm thúy đan xen lưu quang, dục vọng giăng đầy, giọng nói khàn khàn: “Cô, chúng ta cùng làm một giao dịch…”

Hơi thở Dụ Thiên Tuyết ổn định dần, đôi mắt trong sáng ánh lệ, đầy đề phòng hỏi lại: “Anh lại muốn bày trò gì?”

“Giống trước kia thôi…” Nam Cung Kình Hiên liếm chóp mũi cô lạnh buốt, hơi thở nóng hổi quanh quẩn hòa cùng hô hấp của cô, giọng nói trầm thấp giống như một loại ma chú, “Tôi cho Dụ Thiên Nhu xuất ngoại, cô ngoan ngoãn ở lại bên cạnh tôi, tôi muốn cô làm cái gì thì cô phải làm cái đó, kể cả lên giường. Trước khi tôi chơi chán, cô đừng nghĩ có thể thoát khỏi tôi…”

Dụ Thiên Tuyết nghe anh nói mà ngẩn người, cho đến khi đôi môi anh in dấu trên môi mình, cúi đầu hỏi một tiếng: “Thấy thế nào?”

Dụ Thiên Tuyết mới giật mình kịp phản ứng, chua xót dâng trào, hung hăng thân thể cao lớn cường tráng của anh ra, run giọng tức giận mắng: “Nam Cung Kình Hiên anh coi tôi là cái gì! Đúng là tôi nghèo, tôi không có tiền thiệt! Nhưng không đến mức phải cầm thân thể mình lấy tiền, tôi không có hèn mạt như vậy! Khốn kiếp… Anh cút đi! Cút!”

Cô run rẩy cầm lấy móc treo áo trên tường, nước mắt phẫn hận hướng về phía anh đập tới tấp.

Nam Cung Kình Hiên nhìn cô điên cuồng tấn công, trong mắt bốc hỏa, khẽ nguyền rủa một tiếng, phất tay đem một cái giá áo đánh bay vào tường, sải bước như sao băng đi tới nắm lấy tay cô, ngăn cản sự điên cuồng của cô: “Cô còn dám động thủ lần nữa! Nếu không đừng trách tôi không khách khí!”

Gương mặt tuấn tú tiến tới gần khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô, tiếng nói Nam Cung Kình Hiên lạnh như băng nói năng rất có khí phách: “Cô, tôi nhịn cô đủ rồi!”

Nói xong, anh lạnh lùng nắm lấy tay cô, mở cửa lôi cô đi ra ngoài.

Trong lòng bàn tay tay giống như có một con cá, vùng vẫy muốn tránh thoát, Nam Cung Kình Hiên không tiếc dùng tất cả sức mạnh nắm chặt, anh dùng sức kéo cô đi, mặc kệ tiếng thét chói tai và mắng chửi của cô, đi thẳng đến ga ra.

Mở cửa sau ném cô vào trong xe, thân thể Nam Cung Kình Hiên to lớn nặng nề áp sát cô, một tay nâng mặt cô lên, gương mặt lạnh lùng trầm giọng nói: “Nghĩ kỹ đi! Thức thời một chút, cô không có sự lựa chọn nào khác!”

5 responses to “Cha đừng đụng mẹ con – Chương 67

    • Chào chị😀
      Mấy nay e vẫn vậy, đi học về thì ngồi máy tính… thấy mình ngày càng ù lì
      Từ ngày chị đi làm thật khó gặp mặt, e có ghé nhà mấy lần mà thấy chị cũng chẳng đăng gì, đi làm mệt lắm hả chị?

  1. Nói thiệt nha từ đầu tới cuối là c Tuyết không có choch đến ai hết ak, mak bà tgiả hay thiệt đưa ng ta đến bước đường này luôn chứ, bó tay thiệt chứ… Cagf đọc càng phát điên với cái a e nhà NC này chứ grừ toàn 1 lũ …..
    Chào c nhai lâu lắm e mới zô trang c đọc lại🙂

(•‿•)ó‿ó¢‿¢٩◔‿◔۶ ಠ◡ಠ ((((^L^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s