Băng tiểu thư – Chương 8.1

Băng tiểu thư

Tác giả: Thiên Tầm

Edit: Thiên Nhai

Chương 8.1

Cô nghĩ mình không thích thiên tài, nhưng Khương Tuệ Kình lại là trường hợp ngoại lệ.

Hắn cho rằng, hắn không thích những người phụ nữ mạnh mẽ, nhưng Cung Diệc Hân là ngoại lệ.

Cô là loại người luôn dốc lòng cố gắng, cho rằng “Tri thức sẽ chiến thắng ngu muội”, “Người nào lãng phí thời gian, thời gian sẽ xóa mờ họ”, “Tôi thành công là vì chí ở thành công”. Bởi vì những thứ cô mong ước đều phải hao hết tâm tư, dùng hết toàn bộ khí lực mới có thể đạt được.

Mà hắn lại là kiểu mẫu đàn ông cười nhạo thành công. Hắn cho rằng Ước mộng của gà mái chỉ là trấu thôi, “Thành công cũng giống như chòm râu, đến lúc sẽ mọc ra, không cần ngày ngày nóng vội mưu cầu”…… Không có biện pháp, thành công đến với hắn quá mức dễ dàng, hắn chỉ cần đặt ra mục tiêu, thành công liền tự động chạy vội đến trước mặt hắn.

Kinh nghiệm sống làm cho bọn họ không thích đối phương, nhưng bọn họ lại đồng thời nhận ra ngày qua ngày đối phương đã trở thành “Ngoại lệ” trong lòng mình.

Cho nên thời gian bọn họ ở cạnh nhau càng ngày càng nhiều.

Trước kia cô vì tránh gặp mặt mẹ khi về nhà, nên luôn tìm cớ ở lại trong bệnh viện, nhưng bây giờ hi công việc vừa kết thúc, cô sẽ dùng tốc độ nhanh nhất để về nhà.

Mà Tuệ Kình vốn chính là người chỉ cần nửa ngày để hoàn thành công việc mà những tổng giám đốc khác phải dùng cả ngày để giải quyết, trước đây hắn sẽ vì Tuệ Thanh ngốc, sẽ ở lại công ty lên mạng, chơi  game, chờ Tuệ Thanh cùng nhau về nhà.

Nhưng hiện tại, nhà đã trở thành một phần của hắn, thỉnh thoảng hắn sẽ tới bệnh viện thăm Ấu Lâm, sau đó cùng cô tay trong tay về nhà.

Tuệ Kình cùng cô đi siêu thị mua đồ ăn, cô giúp hắn rửa rau, đổi lại hắn giảng giải cho cô về khoa học hiện đại.

Cô không biết trong đầu hắn chứa gì, sao có thể cùng một lúc tinh thông nhiều thứ như vậy, nhưng cô vẫn không hỏi, bởi vì cô biết hắn sẽ nhếch đuôi lông mày, dùng ánh mắt hàm ý “Không hiểu sao? Anh là thiên tài!” nhìn cô. Mà cái loại ánh mắt này sẽ làm cô tức giận đến nghiến răng.

Hắn thường giúp cô chọn và mua quần áo.

Nói thật, phần lớn thời gian, trên người cô đều mặc đồ giải phẫu hoặc áo blue trắng, căn bản không cần lãng phí quá nhiều tiền bạc vào mua sắm quần áo.

Nhưng hắn nói, tủ quần áo của cô như lỗ hổng vũ trụ, tịch mịch tuy không hủy diệt nhân loại, nhưng cũng có đủ năng lực hủy đi  sự sang quý của cô, cho nên cô cần quần áo mới.

Nhưng mà quần áo mới không thể luôn luôn cất trong nhà, bằng không chúng nó sẽ trở thành ngoại tộc nông cạn lỗi thời, bởi vậy phải thường xuyên mặc chúng ra khỏi cửa. Cũng bởi vậy, chủ nhân phải diện chúng ra ngoài hẹn hò với đàn ông.

Cô đã từng nghe nói, thói quen luôn chi phối những suy nghĩ không tốt của con người? Đây chính là chân lý!

Ở bên cạnh Tuệ Kình, cô sẽ không để ý suy xét tất cả, bởi vì một khi đã suy xét cô sẽ nghĩ đến việc – người đàn ông này là bạn trai của em gái mình, cô có nên giữ khoảng cách với hắn hay không; Nếu tin bọn họ thân thiết cùng nhau đi chơi truyền đến tai người khác, cô có phải sẽ trở thành mục tiêu công kích của mọi người; Ấu Lâm đang bệnh, cô lẽ ra phải khuyên hắn dành nhiều thời gian vào bệnh viện thăm em gái mình, chứ không phải ở trong phòng bếp mặt đối mặt với cô, mỗi ngày chuẩn bị bữa tối cho cô.

Bởi vì không muốn suy xét, nên cô cố gắng thả mình mặc cho thói quen chi phối.

Thói quen chi phối cô, mỗi ngày vào buổi tối cô muốn được cùng hắn nói chuyện phiếm, bằng không thì không thể đi vào giấc ngủ.

Thói quen chi phối cô, vào những ngày nghỉ cuối tuần, cô muốn cùng hắn ra ngoại ô hít thở không khí trong lành, bằng không theo cách nói của hắn, cô suốt ngày ở trong bệnh viện hút quá nhiều vi khuẩn vào phổi, sẽ dễ dàng sinh bệnh.

Thói quen chi phối cô, nếu mỗi ngày không được ăn đồ ăn hắn nấu…… cô sẽ nhớ nụ cười thực đáng đánh đòn của tên thiên tài kia……

Đây là không tốt, nhưng thói quen chi phối cô, hơn nữa cô không muốn khoản thời gian vui vẻ này dừng lại.

Buổi tối nay, không thể làm theo thói quen, bởi vì cô bị kêu về nhà, vì bệnh tình của Ấu Lâm.

Cả gia đình, bao gồm họ hàng gần hoặc bà con xa, tất cả đều đã làm xét nghiệm tủy, nhưng không ai có tủy tương ứng với Ấu Lâm, dừng lại trước cửa nhà, trong lòng cô liền biết rõ, cha muốn nói chuyện gì với cô.

Tuy cô đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng khi bước qua cửa nhà, toàn thân cô đều lạnh toát.

Vừa vào, cha nói: “Con rõ ràng biết, Ấu Lâm bệnh nguy hiểm như thế nào, vì sao không chịu cứu nó?”

Cô lãnh khốc trả lời, “Máu của con chưa chắc đã phù hợp.”

“Nếu xét nghiệm kết quả không hợp, ba có gì để nói, nhưng con ngay cả xét nghiệm cũng không chịu làm……”

Cô đương nhiên không chịu, cô đã đặt ra mục tiêu sẽ khiến cho một người phải nổi cơn cuồng phong.

Cô luôn đặt ra mục tiêu phải khiến mẹ Ấu Lâm ngày càng oán hận, bởi vậy cô liều mình chạy băng băng về hướng mục tiêu, nhưng nếu kiểm tra máu có kết quả, cô không phải con của ba, ba chính là bị người phụ nữ Lí Thiến Vũ xấu xa hãm hại, đến lúc đó……

Hai mươi mấy năm qua chịu khổ chịu cực đều là đương nhiên, cô bị lăng nhục khinh mạn đều là gieo gió gặt bão, như vậy, hận thù trong cô, đều là vô cớ.

Đã đến đây rồi cô không thể dừng lại được, cô đã chạy trên con đường hận thù này lâu lắm rồi, hơn nữa còn tiếp cận thành công mục tiêu, cô sẽ làm cho tên của mình và cha trở thành một, sẽ làm cho mọi người khi nghĩ đến “Cung Tịch Duệ” sẽ liên tưởng ngay “Cung Diệc Hân”, sao cô có thể ngừng lại vào lúc này?

Cô không muốn ngừng, không muốn ngừng, cô đã phải gắng sức gạt bỏ từng cục đá trên con đường này, sao chịu để gậy ông đập lưng ông.

“Ba biết, mấy năm nay mẹ và em gái đã đối xử với con……” Cha suy nghĩ nửa ngày, mới nói ra hai chữ “Không tốt”.

Chỉ đơn giản là “Không tốt” thôi sao?

Ông không biết cô từng bởi vì bạn học ghen tị mà bị khi dễ.

Sách giáo khoa cùng bài thi của cô bị xé rách, khi trên mặt bị đánh thành một mảnh xanh tím, thầy giáo gọi phụ huynh vào trường học, bà vừa vào văn phòng, liền đưa tay tát cô một cái, nổi giận mắng: “Tao đã nói tính cách mày âm trầm, khó trách bạn học không thích mày, mày định không sửa đổi tính tình à, không thể nói lời nhu thuận một chút sao?”

Lời bà nói làm cho phụ huynh đứa trẻ làm chuyện xấu khẽ thở dài, mà thầy giáo thì nhíu chặt chân mày.

Mẹ không hề truy cứu bạn học đã phạm lỗi, ngược lại còn yêu cầu thầy giáo giáo dục cô, luôn luôn nói: “Nên đánh, thầy không cần chùn tay, đứa nhỏ này chính là không đánh không nghe lời……”

Bắt đầu từ ngày đó, bạn học đều gọi cô là cô bé lọ lem, cô kiêu ngạo như vậy, sao có thể chịu đựng danh hiệu cô bé lọ lem loại này. Vì thế mỗi ngày cô đều muốn rời rời khỏi ngôi trường kia, có từng nghe chuyện một học sinh tiểu học đến hỏi thầy giáo thế này, “Làm sao để được tham gia kỳ thi nhảy lớp?”

Tiểu học sáu năm, tuy cô chỉ mất bốn năm đã hoàn thành chương trình, nhưng tuyệt đối không phải bởi vì cô là thiên tài.

Cha có biết người đàn bà kia đã nói gì trong cuộc họp phụ huynh toàn trường năm cô học cấp 2 hay không?

Bà nói: “Điều tôi quan tâm là cách thức giáo dục, không cần thành tích học tập cao, Diệc Hân nhà tôi có vẻ ích kỷ, quái gở, hy vọng thầy giáo có thể dạy dỗ cô nhiều hơn.”

Bởi vậy, cô chết với cái danh hiêuh “Cung quái gở”, “Hân ích kỷ”, cô đã phải chịu đựng việc này suốt một năm trời trước khi tốt nghiệp.

Sau đó những năm cấp 3 cũng lặng trôi, cô học giỏi thông minh, tự mình điền vào đơn nguyện vọng, không cho bà có cơ hội đến trường học, nhưng không biết đâu mà bà nghe được tin tức này, cứ theo lẽ thường tham dự cuộc họp phụ huynh.

Bà lạnh lùng nói với thầy giáo: “Đứa nhỏ này thường làm chuyện xấu, không cho người trong nhà biết, giống lần điền đơn nguyện vọng này, là nó tự điền theo ý mình, hy vọng về sau những gì có liên quan đến nó đều gửi qua bưu điện, hoặc gọi điện thoại báo cho tôi biết.”

Hôm đó, là lần đầu tiên trong cuộc đời cô bị cảnh cáo.

Cô không phải thiên tài, dùng tám năm hoàn thành chương trình học mười hai năm, chính là bởi vì càng ngày mẹ càng đối xử với cô tệ bạc, thử hỏi, có người mẹ nào đối xử với con gái mình như vậy hay không?

Nhớ tới lời Tuệ Kình đã từng nói, cô ăn ngay nói thẳng.

“Ba ba, con không có khả năng lựa chọn người mẹ đẻ ra mình, không có khả năng bắt bà không sinh ra mình; Hồi nhỏ con không dám cầu xin ba, khi bị đánh đập ở nhà, đứng ra ngăn cản, càng không khả năng không chế cảm xúc của bà mỗi khi nhìn thấy con.”

“Nhưng bây giờ con đã có thể tự bảo vệ mình, rời khỏi ngôi nhà này, rời xa những kẻ gọi là người nhà mà con kinh sợ. Đúng, là sợ hãi, con không hề khoa trương khi dùng từ này để hình dung, con thực sự sợ hãi, sợ hãi ở lại cái nhà này. Con thường xuyên mơ thấy ác mộng, thấy ba cùng Ấu Lâm cười lạnh, thấy khuôn mặt dữ tợn của mẹ, thấy mình bị nhốt trong toilet tối đen mà bất lực.”

@TN: Nghe chị Hân kể những chuyện trong quá khứ, tức quá >,<

7 responses to “Băng tiểu thư – Chương 8.1

(•‿•)ó‿ó¢‿¢٩◔‿◔۶ ಠ◡ಠ ((((^L^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s