Băng tiểu thư – Chương 8.2

Băng tiểu thư

Tác giả: Thiên Tầm

Edit: Thiên Nhai

Chương 8.2

“Ông có biết cảm giác giá áo đánh lên da thịt là thế nào hay không? Thật sự rất đau, cùng bị túi xách, bị quần áo, bị gối, sách vở đánh tới tấp không ngừng; Ông có biết lúc ấy tôi cần một bàn tay hướng về phía mình đến mức nào không, tôi cảm giác được không phải chỉ là sự nóng rát trên khuôn mặt, mà còn là tự tôn bị bị cấu xé buộc phải khuất nhục, bởi vì bà ấy không chút kiêng dè đánh tôi trước mắt bao người.

“Ba, ông có đồng ý hay không, việc đánh chửi đáng ra nên đổ lên người ông, bởi vì người yêu đương vụng trộm không phải tôi, người ngoại tình lại càng không phải là tôi, nhưng không sao, tôi thay thế ông chịu tội, bởi vì ông nuôi tôi ăn, nuôi tôi đến ngày tốt nghiệp đại học, cho nên, giữa chúng ta coi như huề.

“Nhưng hiện tại, tôi có quyền lợi cự tuyệt sợ hãi. Quan hệ của tôi với gia đình này nên kết thúc tại đây, ông không còn là ba tôi, tất nhiên tôi không cần tích cực tranh thủ tình cảm, không cần liều mình đuổi theo bước chân ông, mà vợ ông càng không phải là mẹ của tôi, tôi không cần cam chịu bị bà ta nhục mạ ra sức đánh đập, người ở trong bệnh viện kia cũng không phải em gái tôi, tôi vì sao phải gánh bệnh giúp cô.

“Thế giới này rất công bằng, nỗi sợ hãi của tôi đã qua, mà sự lo sợ của các người…… Chỉ mới bắt đầu.”

Cô thở phào một hơi, cười, mang theo một chút ác ý, giấc mộng này đã theo cô rất lâu, đã tới lúc phải tỉnh lại.

Nhưng tươi cười cũng không lưu lại trên mặt cô lâu lắm, bởi vì giây tiếp theo, người đàn bà kia tránh sau cửa nghe lén lao tới, đưa tay muốn tát cô, nhưng lần này, người đàn ông kia đã ngăn lại.

Vợ chồng trợn mắt nhìn nhau, ông gầm lên, “Bà đánh chưa đủ sao? Bà còn muốn náo loạn đến bao giờ nữa đây?”

“Không cho tôi đánh sao? Đau lòng, có muốn đi tìm Lí Thiến Vũ hợp lại không?” Bà cong môi cãi lại.

“Tôi đã quên bà ấy từ lâu, chỉ có bà không quên được, hai mươi sáu năm qua, bà vẫn không buông tha, đứa nhỏ đều bị bà đánh đập, bà còn muốn như thế nào?”

“Tôi muốn xé rách gương mặt dơ bẩn của cô, vạch trần nội tâm âm u ác độc nhất thế giới, làm cho người cả bệnh viện hiểu được lòng của cô rất đen, rất bẩn, tôi muốn hủy hoại cô, tựa như năm đó mẹ cô đã tổn hại tôi.”

Bà ta quay phắt đầu nhìn về phía cô, làm tâm cô chấn động, không tự giác lui về phía sau.

Cô vẫn luôn e ngại bà, cho dù cô đã lựa chọn sẽ không sợ hãi mà đối mặt với người đàn bà hung ác này.

“Mày là ma quỷ, phù thủy, nếu mày thì đi thì thật tốt, là mày đã hại con tao, là mày……”

Nắm đấm vung thẳng vào đầu cô, cô theo bản năng đưa tay lên chắn, nhưng ông đã nhanh hơn cô một bước, giữ chặt nắm đấm của bà.

“Chính bà đã hại mình, là bà lòng dạ hẹp hòi, là bà không chịu buông tha, không chịu bỏ qua cho người khác.”

“Bà khi dễ Diệc Hân, tôi không muốn nhúng tay, là vì tôi rất hiểu tính bà, sợ vạn nhất mình nhúng tay vào, bà sẽ thừa dịp tôi không có mặt, càng ngày càng trút giận lên đầu con bé nhiều hơn.”

“Không nghĩ tới bà vẫn thành công, thành công trở thành ác mộng của Diệc Hân. Tôi thực không hiểu, nếu đã như thế, lúc ấy vì sao bà kiên quyết không chịu ly hôn, vì sao không chịu buông tha bản thân, buông tha cho chúng ta?”

Cô cười khổ. Nguyên lai đây là lý do ẩn sâu việc ba luôn thờ ơ đến những đau khổ mà cô phải gánh chịu?

Nhưng ông không hiểu, cô tình nguyện được ông bảo vệ dufcos bị đánh nhiều hơn nữa, điều đó sẽ giúp cô hiểu được, mình không cô độc.

“Vì sao tôi phải tha cho các người? Ông quên sao? Bà ta đã hại chết con tôi, vì sao tôi phải chịu cảnh một người cô đơn qua ngày, nhìn nó cùng con hồ ly tinh kia song túc song phi? Vì sao tôi phải nhường chức phu nhân viện trưởng lại cho người đàn bà hạ lưu kia? Bà ta không xứng!”

“Chỉ vì bà không cam nguyện? Tốt lắm, bà không cam tâm tình nguyện nên đổi lại được cái gì? Bộ mặt bà ngày càng như hung thần, Ấu Lâm bị…… Trừng phạt ……” Ông ngửa mặt lên trời thở dài.

“Ông nói cái gì, trừng phạt? Là trừng phạt ông hay trừng phạt tôi? Ý của ông là, nếu tôi thành toàn cho các người, ông sẽ có một gia đình hoàn mỹ, gia đình hoà thuận vui vẻ? Ông sẽ không có người vợ mang bộ mặt hung thần, không có một đứa con gái bị ung thư?!” Bà lớn tiếng chất vấn, khí thế bức người.

Không nghe nổi nữa, cô xoay người rời khỏi nhà, cô thống hận nơi này.

Chính là cô luôn miệng nói hận, luôn miệng nói không tha thứ, lại luôn áp chế hoài nghi, sợ hãi cùng oán hận, tại đây đêm nay, rời khỏi căn nhà đó, cô tìm đến một gian phòng quen thuộc kiểm nghiệm, tự lấy máu của bản thân……

Coi như đây là đền ơn đi, báo đáp ba vì lần đầu tiên trong cuộc đời ông đã bảo vệ cô trước người đàn bà kia.

Nhưng nếu…… Cô không phải con gái của ông thì sao?

Cô nuốt nước miếng. Nếu vậy, kết quả này cô sẽ chỉ giữ cho riêng mình.

Cầm tờ báo cáo kết quả xét nghiệm trên tay, Cung Diệc Hân tâm tình vui sướng. Cô là con gái của ông, không cần hoài nghi, hơn nữa thực may mắn, tủy của cô vừa khớp với tủy Ấu Lâm.

Bởi vậy cô gọi điện thoại cho bác sĩ điều trị của Ấu Lâm chủ trị quyết định ngày phẫu thuật.

Cúp điện thoại, cô nghĩ nên báo tin tức tốt này cho “Bằng hữu” nhà đối diện, để hắn chia sẻ niềm vui này cùng cô.

Tắm sạch sẽ, thay xong quần áo, cô bắt đầu thấy nhớ món mỳ Ý của hắn, tay nghề hắn thực không phải giỏi bình thường.

Chuông cửa đột nhiên vang lên. Tuệ Thanh đến?

Cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay. Hôm nay Tuệ Thanh đến sớm một chút. Cô bay nhanh thay một đôi giày xăng đan, đôi giày này là do Tuệ Kình chọn.

Khi ở tiệm giày hắn nói, mùa hè đến các cô gái nên mang giầy lộ ngón chân.

Cô hỏi hắn, pháp luật có quy định như vậy sao?

Hắn trả lời, pháp luật không có văn bản quy định rõ ràng, đây là hắn suy nghĩ vì phúc lợi của cánh đàn ông, cho nên hắn nguyện ý vì một nửa nhân loại trên địa cầu, là người trả tiền cho đôi giầy này.

Cứ như vậy, vì toàn bộ tiền đều để trả tiền mua nhà hàng kỳ, cô trở thành trắng tay lại đi ký giấy nợ với hắn.

Cũng tốt, như thế này, cô có thể nói cho hắn, “Khương tiên sinh, về sau anh không thể nói là tôi vay tiền anh nữa rồi. Bởi vì, tôi đã quyết định thanh toán hết nợ nần.”

Nếu hắn không vừa lòng phương pháp trả nợ của cô, cô sẽ không nể nang gì mà nói với hắn, “Anh nói, là cốt tủy quý hay là quần áo giầy dép quý? Nói cho anh biết, em rất rộng lượng, chỉ cần một cc cốt tủy cũng có thể đổi một container quần áo trang sức hàng hiệu, từ nay về sau, em chính thức tuyên bố, em là chủ nợ của anh.”

Nghĩ đến đây, Cung Diệc Hân không nhịn được bật cười. Nâng mi, cô nhìn chính mình trong gương, Cung Diệc Hân yêu cười…… Càng ngày càng xinh đẹp.

Chuông cửa lại vang, cô cửa trước ngoại hô to một tiếng, “Đến đây.”

Cửa mở, hôm nay đến gõ cửa không phải là Tuệ Thanh, là đầu bếp nhà đối diện.

Cô nhìn thấy hắn, cười cong lông mày nói: “Em có chuyện muốn nói với anh.”

“Anh cũng có chuyện cần nói với em.”

“Được, anh nói trước đi, anh nói xong em sẽ nói tiếp.” Cô đưa tay mời, có chút hoạt bát, không quá thích hợp với Cung Diệc Hân. Nhưng cô làm, bởi vì tâm tình tốt.

Nhìn thấy Cung Diệc Hân như vậy, Khương Tuệ Kình tức giận bùng nổ, bởi vì hắn vừa mới cãi nhau ầm ĩ một trận với Khương Tuệ Thanh, ngay sau đó, lại nhận được điện thoại của phu nhân viện trưởng.

Hai kiện sự, làm cho đầu óc hắn vốn luôn tỉnh táo, giờ đã hỗn độn thành đống bùi nhùi.

Hắn tìm không thấy phương án giải quyết, trực giác vấn đề nằm ở đây, tìm được cô để hỏi rõ mọi việc.

“Vì sao em không chịu hiến tủy cho Ấu Lâm?”

Đáng tiếc, khẩu khí của hắn không giống như đang nói chuyện bình thường, mà là muốn tranh cãi.

Sự vui vẻ của Cung Diệc Hân nháy mắt bị áp chế, cô nhìn hắn. Nếu hắn bình tĩnh nói chuyện, cô sẽ giải thích với hắn lý do vì sao mình băn khoăn không đồng ý, cô còn có thể kể cho hắn nghe, cô đã làm kiểm tra, hoàn toàn phù hợp tủy của Ấu Lâm.

Nếu nói chuyện vui vẻ cùng nhau, cô còn muốn nói đùa với hắn – anh có biết, muốn vào phòng mổ người cần tiếp tế một lượng lớn thức ăn dinh dưỡng, mà em đối xử với bạn gái anh anh tốt như vậy, vài ngày kế tiếp anh phải chuẩn bị ba bữa……

7 responses to “Băng tiểu thư – Chương 8.2

(•‿•)ó‿ó¢‿¢٩◔‿◔۶ ಠ◡ಠ ((((^L^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s