Băng tiểu thư – Chương 8.3

Băng tiểu thư

Tác giả: Thiên Tầm

Edit: Thiên Nhai

Chương 8.3:

Thực sự thực đáng tiếc, hắn không tâm tình nói chuyện, cho nên cô cũng không có tâm tình giải thích.

“Vì sao em phải đồng ý?” Cô hất cằm, nói với vẻ chanh chua lại khắc nghiệt.

“Em ấy là em gái của em.”

“Lúc cô cướp đi Phương Mộc Thụ có nghĩ đến tôi là chị gái của cô? Vào ngày sinh nhật của mình, sao cô không nghĩ tới còn một người chị gái là tôi? Cô được đặt trong lòng bàn tay yêu thương che chở, sao không nghĩ tới cô gái đang bị đánh mắng bỏ đói kia chính là chị gái mình.”

Cô nói năng lộn xộn, thầm nghĩ cãi nhau, khi cô đề cập đến Phương Mộc Thụ, lý trí của hắn không còn sót lại chút gì.

“Em để ý Phương Mộc Thụ như vậy, sao không đi tìm hắn! Hắn không phải còn muốn theo đuổi em sao, vẫn không quên được đi đoạn tình cũ kia? Cung Diệc Hân, em hận phu nhân viện trưởng đem hạn thù của bà và mẹ mình đổ hết lên đầu mình, nhưng em hiện tại cũng không đối diện với sự thật mà đối xử với Ấu Lâm như vậy.”

“Hai việc này giống nhau? Chỉ bởi vì tôi không chịu cho thứ bên trong xương sống『của tôi』, rút ra cốt tủy『của tôi』cho cô? Cái nhìn về sự tương xứng của anh có vẻ bị lệch rất nhiều?

“Tôi không muốn giống với cái gia đình kia, trước khi tôi có thể độc lập kiếm tiền, bên trong tủ quần áo của tôi chỉ có đồng phục cùng áo ngủ, tôi mãi mãi chỉ biết dùng những sợi thun màu đen buộc tóc; Tôi chưa từng được ăn no, bởi vì chỉ cần tôi ngồi xuống bàn ăn sẽ âm u; Tôi chư từng được ngủ đủ giấc, bởi vì mặc kệ tôi đọc sách khuya đến đâu, tôi đều phải rời giường lúc 5 giờ, vì sao? Bởi vì tiểu thư Ấu Lâm thân ái của anh thích bữa sáng nhà Mỗ gia, tôi phải đi mua, mà cửa hàng nhà Mỗ gia cách nhà chúng tôi 40 phút đi đường.”

“Tôi đối với cô giống trước kia? Ha, tôi thật muốn cười lớn tiếng một chút, tôi chỉ mong tôi có thể làm được! Nhưng mà tôi không cười nổi, bởi vì trong đầu tôi, tràn đầy ký ức bi thảm.”

“Đều là những chuyện đã qua, em không chịu buông tha, đến cuối cùng, em sẽ tự hủy diệt chính mình.”

Rất giống, lời nói của nhắn và những lời ba ba nói với mẹ sao lại giống đến vậy? Nguyên lai cô cùng bà không có quan hệ huyết thống, lại bởi vì thời gian dài sinh hoạt cùng nhau, cô học theo tính cách của bà, một ngày nào đó, hắn cũng sẽ chỉ vào mũi cô nói — cô gái này, bộ mặt hung thần?

Lòng đang đau, đau mà không rõ nguyên nhân.

Không có đạo lý, cô không phải đã sớm bách độc bất xâm? Không phải từ lúc bà cố gắng hủy hết tất cả các mối quan hệ của cô với bên ngoài, đi học sẽ coi những lời phê bình của người xung quanh thành gió thoảng bên tai? Cô không phải đã sớm luyện một thân mình đồng da sắt, không e ngại người khác ác độc?

Làm sao có thể…… Hắn chỉ nói mấy câu đã khiến cho lòng cô đau đớn, đau muốn phản kích?

“Thật sự là buồn cười, không quyên cốt tủy đó là hủy diệt chính mình, như vậy trên địa cầu người hủy diệt chính mình, có phải nhiều lắm hay không?” Cô cười lạnh.

Rõ ràng là cười lạnh với hắn, nhưng như thế nào làm cho chính mình cảm thấy lạnh thấu xương? Cô không rõ.

“Em không cần khoe tài đấu võ mồm, không cần dương đông kích tây, nói đến cùng, em hận, là vì Phương Mộc Thụ bị Ấu Lâm cướp đi, được, cho tôi số điện thoại của hắn, tôi sẽ làm làm nguyệt lão cho hai người.” Hắn bị tức điên rồi, cũng bắt đầu nói năng lộn xộn theo nàng.

“Thiên tài tiên sinh muốn đổi nghề? Đáng tiếc cho dù tôi cùng Phương Mộc Thụ tơ hồng nối lại, tôi cũng không dự tính sẽ cứu vị thiên sứ tiểu thư thiện lương đáng yêu, xinh đẹp ôn nhu kia. Thiên tài, thiên sứ, ha ha, đến bây giờ tôi mới phát hiện, các người đều là những nhân vật đặc biệt có chữ thiên, khó trách hợp nhau như vậy.

“Chúc mừng hai người nha, chúc hai người trăm năm hảo hợp, a, không đúng, thời gian hạnh phúc còn lại của hai người chỉ đếm ngược, bởi vì cũng sắp không kịp……”

“Không sai, Ấu Lâm thiện lương đáng yêu, xinh đẹp ôn nhu, người người vui vẻ cùng cô làm quen, cô không cần thông minh, không cần hạng nhất, người thích cô liền như nước chảy hoa trôi, cô không giống em, bị cừu hận che mờ mắt, đen tâm, cho dù thời gian của cô không còn nhiều, tôi cũng sẽ cùng cô, một ngày một ngày sống vui vẻ.”

Lời hắn nói như chùy sắt, khua một cái, tri giác của cô tan vỡ.

Cô rốt cục hiểu ra, vì sao rõ ràng là chính mình châm biếm hắn, lòng của cô lại lạnh rét đóng băng như tượng; Vì sao cô là người thắng, lại cảm thấy bất lực.

Hiểu được, mấy ngày này không chịu nghĩ, không muốn nghĩ, từng chuyện từng chuyện xoay vần trong đầu, như sóng lớn mãnh liệt, từng đợt tập kích lòng cô.

Cô thích hắn, không chỉ như thích bạn bè, chính là cô chưa từng kết giao bằng hữu, không biết thích bạn bè là như thế nào, không giống như cô thích Khương Tuệ Kình hắn.

Cô cũng không muốn cướp bạn trai Ấu Lâm, nhưng mỗi việc cô làm đều như đoạt lấy.

Cô đoạt lấy thời gian ở chung của bọn họ, cướp đi hắn đối với Ấu Lâm mà nói chính là, chiếm đi thời gian bữa tối của hắn, chiếm thời gian hẹn hò của bọn họ…… Mà hắn tận tâm hết sức làm mỗi chuyện, chỉ là vì giải trừ cừu hận giữa cô và Ấu Lâm.

Hắn cố gắng làm bạn trai tốt, động thân vì Ấu Lâm giải quyết những vấn đề cô không thể giải quyết, hắn cho rằng chính mình thành công thay chị em cô nối lại tình cảm, không nghĩ tới một chuyện quan trọng, cô thế nhưng không muốn chìa tay ra giúp đỡ Ấu Lâm.

Khó trách hắn lại tức giận như vậy…… Hắn là thiên tài, mọi chuyện đều nắm trong lòng bàn tay, cô cố tình khiến chuyện ngoài ý muốn, chưa cho hắn thời gian sắp xếp lại.

Ngoài ý muốn? Cô nở nụ cười. Hình dung thật đúng, đối chính cô cũng là trời đất bao la có nhiều điều bất ngờ, Cung Diệc Hân người luôn khinh thường tiểu tam lại trở thành người thứ ba giữa bọn họ.

Đôi mắt nàng nhìn mông muội, mang danh là bạn bè, làm bộ giữa hai người với nhau quan hệ bình thường, khi hắn đến gần cô, cho rằng có thể đạt được mục đích của mình, không nghĩ tới cuối cùng lại không thể toại nguyện.

Hai người bọn họ…… Đều ngốc……

Thấy cô không trả lời, Khương Tuệ Kình càng thêm hỏa đại.

Thế nào, Phương Mộc Thụ tốt như vậy sao, đã là chuyện quả nhiều năm trước mà cô vẫn không thể quên được? Một khi đã như vậy, cô còn nói cái gì — có một loại người, thực cố gắng cùng hắn kéo gần khoảng cách, nhưng chung quy vẫn cách một tầng, vẫn không thể mở lòng, đối với hăn thẳng thắn tâm sự. Có một loại người khác, chỉ cần liếc mắt một cái sẽ hiểu được, hắn chính là bằng hữu tốt nhất của mình, hai người không phải sinh đôi, nhưng lại có thần giao cách cảm, đối phương có thể hiểu được cảm thụ của mình……

Còn nói cái gì Phương Mộc Thụ là người đã qua, mà hắn là người của hiện tại.

Nói dối, nói dối, tất cả đều là thủ đoạn lạt mềm buộc chặt Phương Mộc Thụ, cô căn bản không thể buông tay hắn, bởi vậy mới khắc sâu thù hận Ấu Lâm.

Đột nhiên, hăn nhớ lại lời cô đã nói trước đó – chúng tôi là chị em đương nhiên sẽ có khẩu vị tương tự nhau, ánh mắt nhìn người cũng giống nhau, chính là sẽ cùng thích một người đàn ông, hơn nữa còn cạnh tranh truy đuổi… Anh quan sát thật sự chính xác, đàn ông đều là đồ chơi của chúng tôi, chơi đã chúng tôi sẽ vứt bỏ.

Vì hiểu lầm hắn là bạn trai Ấu Lâm, cô mới nguyện ý làm quen với hắn? Hắn chính là vũ khí cô dùng để công kích Ấu Lâm?

Suy nghĩ này giống bom, đầu óc hắn choáng váng nổ tung vì bị oanh tạc, hoang mang lo sợ.

Nhất thời, trong lòng vô cùng lo lắng, thật giống như người ta bóp mũi buộc phải há miệng đổ chén canh đạm đặc nóng hổi, thiêu đốt yết hầu rồi nóng hết cả ruột gan.

Đầu hắn cháng váng, mất đi lý trí, chỉ còn lại năng lực công kích, vì thế hắn dùng ngôn ngữ nhắm vào cô, phóng ra những viên đạn.

“Cô làm bác sĩ không phải vì cứu người sao? Vì sao cô đồng ý cứu toàn bộ mọi người, lại không chịu cứu em gái mình?!” Hắn ngữ khí ác liệt, thanh âm chỉ trích.

“Cũng được thôi, nếu tim cô có vấn đề, tôi lập tức tiến phòng giải phẫu mổ cho cô.”

“Vấn đề của cô không phải trái tim.”

“Cho nên mới nói, lực bất tòng tâm.” Một câu, những lời nói ra đều trái lòng, cô có gắng đè nén sự khó chịu trong lòng.

“Cung Diệc Hân, cô là người phụ nữ ích kỷ nhất mà tôi từng gặp.”

“Tôi xưa nay đã như vậy, thế nào, hiện tại anh mới phát hiện? Xem ra sức quan sát của anh không được tốt lắm.”

“Cô chỉ lo thân mình, chỉ cần chính mình tốt, sống chết của người khác với cô không liên quan, cho nên cô không thèm để ý Ấu Lâm, cho dù em ấy trăm phương nghìn kế muốn cùng cô chân chính trở thành chị em; Cho nên cô biết rõ tôi luôn nghĩ mọi biện pháp, phải bảo vệ Tuệ Thanh không bị Trang Bạch Tuyên tìm được, nhưng cô biết Tuệ Thanh mất trí nhớ đang cùng hắn kết giao, lại ngay cả một chút hàm ý cũng không để lộ ra. Cô, cô…… Không chỉ ích kỷ còn thật đáng kinh tởm.”

Sắc mặt Khương Tuệ Kình thể hiện sự nóng ruột cùng cuồng nộ, gân xanh lộ rõ trên trán, hai tay thô bạo đẩy cô sát vào tường, trợn mắt nhìn cô chằm chằm.

Cô biết Tuệ Thanh cùng Trang Bạch Tuyên qua lại khi nào? Muốn gán tội cho người khác sao? Có phải cô không quyên cốt tủy, không đúng với ý của hắn, cô liền biến thành tội nhân thiên cổ hay không?

Cung Diệc Hân đau lòng nghĩ, nhưng cô ngay cả giải thích cũng không muốn nói. Dù sao từ nhỏ đến lớn, số lần cô bị hiểu lầm còn ít sao?

Cười lạnh, cô quay mặt trả lời. “Đúng vậy, thế gian có chuyện gì quan trọng đâu, ngàn năm qua đi, hết thảy sự vật đều quay về với cát bụi, sinh sôi nảy rở, ái hận tình thù, nhưng chỉ như gió thoảng mây bay, tôi cũng chỉ cầu chỉ lo thân mình.”

“Tôi thực sự nhìn lầm cô!” Hắn nói không suy nghĩ.

“Tôi đã sớm nói qua, sức quan sát của anh quá kém.” Cô tức giận nói đỡ.

“Tốt lắm, từ nay chúng ta chấm dứt quan hệ, sau này gặp mặt, coi như không quen biết.” Hắn cắn răng giọng căm hận nói.

“Không thành vấn đề, những mà nhà ở đối diện nhau ra khỏi cửa khó tránh khỏi nhìn thấy mặt nhau, tôi đề nghị thế này, tôi nghèo lại cũng chưa trả hết tiền nhà, không giống Khương chủ tịch có tài có thế, không bằng ngài chuyển nhà đi, giảm bớt cơ hội chạm mặt thì thế nào?”

Hắn chưa thấy qua người phụ nữ nào quá đáng như vậy, chính mình làm sai, còn chỉ huy hắn chuyển nhà?

“Loại việc này không cần cô đề nghị, tôi tự biết nên làm như thế nào.”

“Tốt lắm.” Cô gật đầu, đi đến cạnh cửa, mở cửa lớn ra, tiễn khách.

Hắn căm giận liếc nhìn cô một cái, nắm chặt nắm đấm, oán hận đá cửa đi ra ngoài, mà cô vẫn tươi cười, luôn luôn cười, cười đến tự tin lại kiêu ngạo, tựa như Cung Diệc Hân cô luôn cười như vậy.

Nhưng mà, thời khắc cánh cửa vừa đóng lại, cô suy sụp, cô ngồi xổm cạnh cửa, vùi đầu vào hai gối, nước mắt cứ rơi.

Vì sao lại khóc, bị hiểu lầm cũng không phải lần đầu tiên, cô sợ cái gì chứ? Ánh mắt của người khác từ trước đến giờ không thể gây thương tổn cô.

Sợ cái gì, dù sao cô cũng đã đoạn tuyệt với người kia, cùng em rể tương lai chấm dứt quan hệ có gì đặc biệt hơn người?

Không được sợ, dù sao từ lâu cô đã tự nói với chính mình không cần tình yêu, mà hắn cũng không phải tình yêu cô nên mong đợi, vậy không phải rất khéo sao? Cô không cần đau lòng……

Cô nói rất nhiều “Sợ cái gì”, rất nhiều “Dù sao”, nhưng vẫn không thể ngăn cản nước mắt ngừng rơi.

Cô khóc trong đêm dài, khóc đến hai mắt sưng đỏ, sau đó cô nhận được điện thoại của ba, ông nói: “Ngày mai mổ được không? Bệnh của Ấu Lâm, không thể tiếp tục kéo dài.”

Thật tốt, có ba làm viện trưởng, có thể tùy thời gian lên bàn mổ, cô nuốt nước mắt nghẹn ngào trả lời, “Được, nhưng sau khi phẫu thuật xong, tôi muốn từ chức.”

Ông trầm mặc. Cô ngửa đầu, nuốt nước mắt nói tiếp: “Đây là điều kiện trao đổi.”

“Con thực sự muốn quan hệ của chúng ta dừng ở đây?”

“Đúng vậy.”

Cô trả lời chắc như đinh đóng cột, cô cũng không cần đuổi theo bước chân của ông nữa, cũng không cần trở thành người đứng đầu bệnh viện, cừu hận đến đây thôi, cô không muốn mình lại trở thành mẹ, cô muốn buông tha chính mình, cũng buông tay…… người đàn ông cô đã thích một cách bất ngờ kia.

“Được rồi, cha sẽ gửi cho con một ít tiền.”

“Tôi không cần, ông đã cho tôi năng lực, tôi có thể tự nuôi sống chính mình.” Cô đã độc lập từ sớm.

“Món tiền đó không liên hệ đến việc nuôi hay không nuôi, đó là đồ cưới ta chuẩn bị cho con. Từ ngày con sinh ra, ba đã vì con mở một tài khoản, gởi ngân hàng, bởi vì ba hiểu rõ, nếu ba chết đi, con có thể sẽ không nhận được gì.”

“Con là con gái ba, cho dù cô sinh ra không nhận được nhiều lời chúc phúc, nhưng con vẫn là con ba, ba có nghĩa vụ vì tương lai của con mà lên kế hoạch dự tính. Còn quan trọng không phải tiền tài, mà là một câu, tuy là ba con cũng không dám ngông nghênh nói ra miệng『Ba yêu con』, không dám biểu hiện tình thương của ba, là rất nhiều rất nhiều, nhiều đến không đếm được, thật có lỗi……”

Lời ông nói, nước mắt vốn đã cạn khô lại lại lần nữa gặp phải mùa mưa.

8 responses to “Băng tiểu thư – Chương 8.3

(•‿•)ó‿ó¢‿¢٩◔‿◔۶ ಠ◡ಠ ((((^L^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s