Băng tiểu thư – Chương 9.1

Băng tiểu thư

Tác giả: Thiên Tầm

Edit: Thiên Nhai

Chương 9.1:

Nghe nói, khi cô nằm trên bàn mổ, hai mắt sưng đỏ.

Nghe nói, cô kéo vali hành lý đến bệnh viện, rời khỏi phòng phẫu thuật cũng là lúc cô chuẩn bị rời khỏi Đài Loan.

Nghe nói, trước khi cô và anh tranh cãi ầm ĩ, cô đã quyết định hiến tủy.

Nghe nói, cô hoàn toàn không biết Trang Bạch Tuyên lại tới tìm Tuệ Thanh, chỉ biết Tuệ Thanh đang để ý một người đàn ông, tên là A Ức.

Mà kinh khủng nhất là tin tức được nghe từ miệng cha cô, cô tạm rời khỏi vị trí công tác, cô muốn đi lang thang, không đặt ra mục tiêu, không quyết định phương hướng. Cô nói, đi theo dấu chân của cha hai mươi mấy năm, cô cảm thấy con đường ông đi rất khó khăn, đi theo con đường đó đã làm cô quá sức mệt mỏi.

Bởi vậy cô quyết định đi phiêu bạt, không bao giờ tìm kiếm mục tiêu nữa.

Cô đi phiêu bạt, hắn phải làm sao bây giờ?

Không ai cho hắn lời giải đáp.

Ấu Lâm xuất viện về nhà điều dưỡng, tình trạng hồi phục rất tốt, hai tháng trôi qua, hắn chính thức nói rõ quan hệ với cô, hắn nghĩ rằng cô sẽ khóc lóc, đau thương không dứt, nhưng mà ngoài ý muốn, cô lại nở nụ cười.

Cô nói: “Em sớm đã nhìn ra, người anh thích là chị ấy, không phải em. Em phát hiện khi anh nhìn chị ấy, trong mắt luôn tản ra một thứ ánh sáng rực rỡ, em liền hiểu…… anh Tuệ Kình, nếu em thật sự muốn cướp bạn trai của chị ấy, người kia sẽ là anh, mà không phải anh Mộc Thụ.”

Cô còn nói: “Mẹ sai lầm rồi, bà nói em là thiên sứ, chị ấy là ác ma, trên thực tế, ác ma tồn tại trong lòng em, chị ấy mới là thiên sứ cứu người.”

Ngày đó bọn họ nói chuyện rất lâu, khi hắn rời khỏi nhà họ Cung, phu nhân viện trưởng đuổi theo, nói với hắn: “Thực xin lỗi, là tôi sai, vì thù hận mà tôi đã thương tổn cả hai đứa nhỏ.”

Ai đúng ai sai đã không còn quan trọng, mà quan trọng là, người con gái hắn quan tâm để ý đã bỏ đi, nhưng cô đi không mục tiêu, cho nên hắn cũng không có mục tiêu để đi tìm.

Hắn đã từng kiêu ngạo nói, “Không có bất cứ việc gì có thể làm khó được thiên tài.”

Nhưng lần này hắn bối rối, bị tình yêu, bị hiểu lầm, bị người con gái hắn yêu quay vòng vòng.

Hắn đi tìm những bạn học trước đây của cô, hy vọng tìm được manh mối từ bọn họ, nhưng bọn họ luôn trả lời là — “Cung Diệc Hân à, cô ấy không có bằng hữu, cô rất giỏi giang lại kiêu ngạo, cho dù thực sự gặp khó khăn, cũng tuyệt đối sẽ không tìm chúng tôi nhờ giúp đỡ.”

Hắn đi tìm Lí Thiến Vũ, tuy biết là không có khả năng, lại vẫn chờ mong cô sẽ liên lạc với mẹ đẻ của mình, nhưng mà Lí Thiến Vũ mất tích, có người nói bà hát trong quán bar Hoa Liên, có người nói bà mất giọng nên đã bỏ đi.

Lí Thiến Vũ ở phòng thuê, khi hắn đến tìm người, chủ nhà kiên quyết đòi hắn hai tháng tiền thuê nhà, mới bằng lòng cho hắn vào cửa, trong căn phòng chưa có người mới dọn đến, hắn tìm kiếm dấu vết để lại.

Hắn không tìm được tung tít của Lí Thiến Vũ, nhưng lại tìm được một cái hòm, bên trong có ảnh chụp Diệc Hân từ nhỏ đến lớn, tất cả đều là tự chụp, góc độ không tốt lắm, nhưng có thể nhìn rõ cô gái trong ảnh, mày chưa bao giờ thả lỏng.

Đôi môi cô hồng hồng thường xuyên mím chặt lại, có đôi khi, bờ vai cô run run vì rét lạnh và cô đơn, rõ ràng là một cô gái trẻ, lại dường như bị cuộc sống ép tới không thở nổi, lật đến những tấm cuối cùng…… Đó là ảnh chụp bọn họ đi dạo Thâm Khanh Lão Nhai.

Ở Thâm Khanh Lão Nhai, bọn họ đã uống chung một ly rượu, cùng ăn một cái bánh Thảo Tử, kẹo vừng nơi đó rất thơm, đậu hũ thúi ăn cũng rất ngon, bọn họ còn dừng lại nói chuyện trước quầy bán lược sừng trâu đã để lâu mà không có người mua.

Khi đó hắn nói: “Nếu lược sừng trâu có thể trị hói đầu, ông chủ hẳn là nên đưa một hòm đến cho 『 Trùng Trùng Trùng 』, có hắn giới thiệu, chắc chăn sẽ có nhiều người đỏ mắt tranh dành.”

Cô trả lời: “Đây là dùng thân thể công kích.”

Hắn phản bác, “Sai, đây là trọng điểm đặc thù, mỗi người đều cần có thể những nét đặc sắc để mọi người ghi nhớ, bằng không cũng chỉ có thể làm người qua đường Giáp Ất Bính Đinh.”

Cô hỏi: “Làm người qua đường Giáp Ất Bính Đinh có gì không tốt?”

Hắn trả lời, “Không có gì không tốt, nhưng có thể ở giữa những người qua đường Giáp Ất Bính Đinh mà vẫn được ghi nhớ, thì rất tốt.”

Bọn họ đứng trước quầy biện luận, ông chủ mập mạp càng nghe càng cảm thấy buồn cười, đã chụp ảnh…… Tấm hình được chụp vào chính lúc đó.

Ngày hôm đó cô mua một cái lược sừng trâu đưa cho hắn, còn nói với hắn, “Anh nhớ dùng mỗi ngày, nếu đến khi sáu mươi tuổi, đầu vẫn đầy tóc đen, thì nhớ viết bài cảm tạ em.”

Hắn dùng mỗi ngày, nhưng là người con gái hắn muốn cảm tạ giờ lại bặt vô âm tính.

Sau đó, hắn quyết định tìm viện trưởng Cung nói chuyện.

Hắn Khương Tuệ Kình là thiên tài, phương thức tự mình đề cử tự nhiên cũng không giống người thường, hắn chuẩn bị một quyển lý lịch thật dày đưa đến tay Cung Tịch Duệ.

Viện trưởng nghi hoặc hỏi: “Muốn đến bệnh viện chúng tôi công tác sao? Chỉ sợ không được, chuyên ngành của cậu và chúng tôi không hợp nhau.”

Thiên tài nói: “Thực xin lỗi, tôi không thiếu công việc, nhưng tôi thiếu vợ, tôi nghĩ đến gặp ngài ứng tuyển chức con rể.”

Viện trưởng nhíu mày, “Tôi nghĩ cậu và Ấu Lâm đã nói chuyện với nhau, quan hệ của hai người không phải như trong suy nghĩ của con bé?”

Thiên tài đáp, “Người vợ tôi muốn không phải là con gái nhỏ, mà là con gái lớn của ngài.”

Viện trưởng nói thẳng: “Con bé không còn ở đây, tôi không biết con bé có cần một người chồng hay không.”

Thiên tài tự tin nói: “Cô ấy cần, bởi vì cô thực cô độc.”

Viện trưởng cười khổ hưởng ứng, “Cho dù nó thực cô độc, cũng không cần một người đàn ông có bảng lý lịch phong phú làm chồng.”

Thiên tài trả lời, “Cô muốn, bởi vì cô biết thiên tài khó kiếm, hơn nữa cô đối với thiên tài có sự khát khao.”

Tiếp theo, hắn kể cho viện trưởng nghe, mỗi việc bọn họ làm cùng nhau, thậm chí, hắn còn mở ảnh chụp phía sau bảng lý lịch ra — ảnh này là hắn lấy trộm trong cái hòm của người khác.

Khương Tuệ Kình nói với Cung Tịch Duệ, hắn yêu con gái của ông như thế nào, mà thiên tài nhận định, chỉ cần cảm giác, cái gì cũng không cần nói rõ, cô nhất định biết hắn yêu cô.

Viện trưởng nghe xong, lắc đầu nói: “Không đúng, không phải mỗi người đều là thiên tài, không thể bắt buộc mỗi người đều có được năng lực nhận định của thiên tài, yêu, nhất định phải nói ra miệng mới có ý nghĩa.”

Thiên tài thụ giáo gật đầu đồng ý, “Tôi đã hiểu, không ai có thể ở trước mặt tình yêu nói mình là thiên tài, kiêu ngạo tự phụ kết cục chính là giống như tôi.”

Bọn họ nói chuyện ròng rã một buổi chiều, mãi đến khi hoàng hôn ánh mặt trời chiếu vào khung cửa kính.

Cuối cùng viện trưởng hỏi: “Cậu vì sao tới tìm tôi? Tôi không giúp được cậu điều gì cả.”

Thiên tài đáp, “Ngài không cần giúp tôi gì cả, ngài chỉ cần tiếp tục yêu thương con gái mình, hơn nữa làm cho cô ấy biết ngài yêu cô ấy, vậy là đủ rồi.”

Viện trưởng hỏi: “Cậu là người học kinh tế, sao không biết mình làm việc này là lãng phí thời gian? Bởi vì tôi cũng không biết con bé ở nơi nào, không thể truyền đạt tâm ý của cậu cho cô.”

Thiên tài nói: “Một chút cũng không lãng phí.”

Viện trưởng lại hỏi: “Vì sao không lãng phí? Công ty của cậu rất lớn, cần cậu điều hành việc kinh doanh.”

Nhưng thiên tài trịnh trọng trả lời, “Tôi tình nguyện tiêu phí tất cả cho tình yêu.”

Viện trưởng lại nói rõ, “Con gái tôi không còn ở đây.”

Thiên tài cố chấp tỏ vẻ, “Nhưng tình yêu của tôi không bị đứt đoạn.” Sau đó hắn rời khỏi văn phòng viện trưởng.

Sau ngày đó, hắn thường xuyên ra vào nhà họ Cung, mục đích là làm thay đổi mối quan hệ giữa Cung Diệc Hân và những người trong gia đình.

Không có biện pháp, hắn là thiên tài, thiên tài ở trước mặt tình yêu vừa ngốc lại không nhạy bén, hắn chính là trời sinh gà mẹ, trời sinh thích bảo hộ kẻ yếu, mà cô gái khóc sung hai mắt, bị hiểu lầm, bị thương lòng, đã trở thành mục tiêu bảo vệ che chở của hắn kiếp này.

6 responses to “Băng tiểu thư – Chương 9.1

(•‿•)ó‿ó¢‿¢٩◔‿◔۶ ಠ◡ಠ ((((^L^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s