Băng tiểu thư – Chương 9.2

Băng tiểu thư

Tác giả: Thiên Tầm

Edit: Thiên Nhai

Chương 9.2:

Khương Tuệ Thanh gõ cửa phòng Khương Tuệ Kình.

Hiện tại Tuệ Thanh thoạt nhìn thành thục hơn một chút, bởi vì phần trí nhớ bị mất đi đã quay trở lại, cô không là cô bé chỉ biết ôm truyện tranh cùng tiểu thuyết, cô trở về công ty, một lần nữa bắt tay vào hoạt động kinh doanh, mà kẻ kia…… Chết tiệt, trời giết, xuống địa ngục mười lần cũng không oan uổng Trang Bạch Tuyên lại biến thành chồng của cô.

Shit! Thiên tài luôn bại bởi tình yêu, ở trước mặt tình yêu cam chịu, mặc kệ là tình yêu của mình hay tình yêu của chị gái sinh đôi.

“Tuệ Kình.” Cô từ phía sau ôm lấy hắn, chạm má vào má hắn.

“Có việc gì?”

“Em vẫn còn tức giận Tuyên sao?”

Tuyên? Tuyên cái gì? Tuyên cáo, biểu thị công khai, tuyên án hay muốn phát tiết?! Cái kẻ thối nát kia thế nhưng quang minh chính đại chuyển vào nhà hắn ở! Anh ta kia không phải kiếm được rất nhiều tiền sao? Phòng ở không phải rất lớn sao? Sự nghiệp của anh ta không phải đã rất vừng chắc rồi hay sao? Sao cứ ở mãi nhà hắn không chịu đi?

Làm người sao có thể mặt dày như vậy, mỗi lần nhìn thấy anh ta, cậu em vợ như hắn đều sẽ thấy buồn rầu chán nản?

Khương Tuệ Kình xoay đầu, không trả lời.

“Không cần phải làm vậy chứ, chị cũng không bị cướp đi, ngược lại em lại có thêm một người anh trai.”

Trầm mặc, hắn tiếp tục suy sụp.

“Trước kia em không phải rất thích Tuyên? Hắn là người ưu tú nhất, học trưởng có năng lực.”

“Câm miệng, nếu chị muốn nói về hắn, thì em không rảnh.” Nói xong, hắn cầm hai cánh tay đang ôm trên cổ mình kéo ra.

Ôm lấy cánh tay hắn, dựa vào trên vai hắn, cô vội vã lại bò lên người em trai thiên tài. “Được rồi, được rồi, không nói chuyện đó nữa, chúng ta nói…… Gần đây chị quen một người bạn qua mạng.” Dạo này, cô rất thích vào chat room nói chuyện với người bạn kia.

Cuộc sống chưa đủ mệt mỏi sao? Có thời gian rảnh lên mạng sao không cố gắng sinh em bé, tốt nhất là sinh 10 đứa 20 đứa, ăn sụp nhà cái tên Bạch Tuyên kia luôn. Hắn nhìn cô với ánh mắt xem thường.

“Nickname của người đó là Lưu Lãng (Lưu Lạc).” Khương Tuệ Thanh nói tiếp.

Lưu Lãng, lưu lạc, tốt lắm, cả thế giới đều rủ nhau lưu lạc, công việc không cần làm nữa, mỗi ngày lang thang đây đó có thể no bụng sao.

“Đó là một người rất ôn nhu.”

Ôn nhu? Những người như thế rất dễ bị bắt nạt, cá tính tốt nhất cứ giống Cung Diệc Hân, lạnh như băng, cứng rắn, luôn khiến cho những người xung quanh phải kính nể, người tài giỏi như thế sẽ không bị người khác khi dễ.

“Người đó nói, mỗi đóa hoa chỉ có thể nở một lần, chỉ có thể hưởng thụ một thời tuổi xuân, cho nên sinh ra được làm con người thì cứ mặc sức hưởng lạc.”

“Sai, điều hạnh phúc nhất là được sinh ra trên cuộc đời này, đừng làm gì quá mức đến cả một giây nghỉ ngơi cũng không có, thời gian là nhà tư bản lớn nhất của tầng lớp lao động trí óc, đã từng nghe câu,『Nghiệp học tinh thông ở chỗ chuyên cần, nông cạn do qua loa hời hợt, đức hạnh trọn vẹn nhờ suy nghĩ sâu xa, đức hạnh bị huỷ hoại do cẩu thả tuỳ tiện.』từng giây từng phút cũng không thể tùy tiện lãng phí.”

Khương Tuệ Thanh cười cười, “Cách nói chuyện của em càng ngày càng giống bác sĩ.”

“Cô ấy đã đúng, là người thì phải hiểu và biết suy xét bản thân, biết những gì mình cần học tập.”

“Cho nên mỗi ngày em đều liều mạng làm việc, dọa những nhân viên cấp dưới sợ chết khiếp, là vì học tập theo bác sĩ?”

“Không tốt sao?” Nhìn lại những gì hắn đã làm được, thành đạt ở tuổi ba mươi, không thể tốt hơn được nữa, đó quả thực là một thành công ngoài mong đợi.

“Nhưng cấp dưới của em đều kháng nghị, nói không chừng lần tới tivi đăng tin có người tự tử vì áp lực công việc, lại chính là nhân viên công ty mình.”

“Chờ hai ngày nữa, lấy tiền lời chia thưởng cho mọi người, ai còn muốn kháng nghị thì nói kẻ đó đến gặp em, em sẽ đưa cho người đó một tờ thư giới thiệu, để bọn họ tự tìm công việc mới.”

“Em đối xử với mọi người nghiêm khắc như vậy, có phải bởi vì không có bác sĩ ở bên cạnh, em rất đau lòng phải không?”

“Con ong chăm chỉ cần cù hút mật sẽ không có thời gian thương tâm, em không đau lòng, huống chi sớm hay muộn cô ấy cũng sẽ quay trở về.” Hiện tại, hắn chỉ cần chuyên tâm làm một chuyện, đó là yêu cô, yêu cô, không ngừng yêu cô.

“Em chắc chắn cô ấy sẽ quay về đây?” Cô nìn một bên mặt hắn. Cho dù hai người là sinh đôi, cô cũng không thể nào lý giải vì sao em trai mình lại tự tin như vậy?

“Đúng.”

“Vì sao?”

“Bởi vì em đang đợi cô ấy, chờ yêu cô ấy.”

“Nhưng cô ấy lại không biết.”

Khương Tuệ Kình nhìn cô một lúc lâu, thở dài trả lời, “Em biết là đủ rồi.”

Những lời này là bắt chước Trang Bạch Tuyên, tuy rằng hắn rất thống hận người anh rể này.

Khi đó, hắn hung hăng nói: “Tuệ Thanh không biết anh yêu chị ấy.”

Anh ta nghe xong mỉm cười, chỉ nói một câu — Tôi biết là đủ rồi.

Đúng vậy, hắn biết là đủ rồi. Tuy rằng hắn thực chán ghét Trang Bạch Tuyên, nhưng không thể không đồng ý của với câu nói của hắn, thật chết tiệt là lời hắn nói lại đúng.

Khương Tuệ Thanh lại liếc mắt một cái nhìn em trai mình, thấy hắn lại tiến vào thế giới trầm tư của chính mình.

Cô thở dài. Đã đến giờ hẹn với Lưu Lãng, cô muốn lên mạng, muốn kể cho Lưu Lãng nghe, câu chuyện tình yêu chưa từng được nở hoa mà đã phải chết non này.

Cung Diệc Hân ở đảo Bali, cô đã sống ở nơi này hơn một năm, nơi này rất đẹp, rất thoải mái, là nơi thích hợp để giải tỏa áp lực, lang thang khắp nơi, cho nên cô đến đây, còn dẫn theo người mẹ đẻ Lí Thiến Vũ của mình.

Khi vừa chuyển đến đây, mẹ đã kể cô nghe, về tình yêu của bà và cha, vào lúc đó bà còn quá trẻ, vẫn luôn tin rằng sẽ có tình yêu thiên trường địa cửu.

Vì thế cô chê cười bà, cười chê bà sao có thể tìm kiếm tình yêu từ một người đàn ông, lại không hiểu rằng tình yêu chỉ cần bị cầm trong lòng bàn tay, nháy mắt sẽ héo rũ, đến cuối cùng, hai người yêu nhau sẽ chỉ làm tổn thương đối phương, sau đó, cô đi đến kết luận — tình yêu là một loại sinh vật ỉu mệnh.

Nhưng một năm qua, mỗi ngày nghe biển hát, mặc váy hoa, chạy xe đạp, những bãi cát trải dài, vị gió biển mằn mặn thấm vào trái tim cô, bầu trời xanh thẳm dần lau mờ những suy nghĩ cực đoan trong cô.

Một năm, một năm hoàn toàn không có kế hoạch, buổi sáng không cần vội vàng chạy ra khỏi nhà, không cần ngày nào cũng phải cập nhật những kiến thức y học, không cần lo lắng ngủ mới nửa đêm sẽ có người gọi điện báo với cô có bệnh nhân xuất hiện tình trạng khẩn cấp.

Đảo Bali chữa khỏi chứng mất ngủ của cô.

Việc mà cô làm mỗi ngày là ngắm mặt trời mọc rồi mặt trời lặn, dạo phố, thỉnh thoảng xuống bếp làm vài món tự thưởng cho mình. Nhưng dù sao cô cũng không phải thiên tài, không thể dựa vào mấy quyển sách [Dạy nấu ăn] là thỏa mãn vị giác của mình, nhưng là cô phát hiện ra, cuộc sống không có kế hoạch, thực thoải mái.

Mở máy tính, đăng nhập chat room, Tuệ Thanh đang đợi cô.

Tuy rằng không muốn nói Tuệ Thanh ngốc, nhưng chị ấy thực ngốc, không ai lại dùng tên thiệt của mình làm nickname, nhưng…… Có gì quan trọng, thế giới mạng hư hư thực thật, thực là giả mà có khi giả mà là thực.

Lần đầu tiên khi lang thang trên mạng phát hiện ra Tuệ Thanh, lòng của cô giống bị hạt nhân oanh tạc. Cô hoài nghi, thế giới này nhỏ như vậy sao? Cho nên cô không biết có nên tin vào điều này, đối phương chính là Khương Tuệ Thanh mà mình quen.

Về sau, là Tuệ Thanh tự mình chứng thực chuyện này, bởi vì các cô nói chuyện phiếm đầu nhăm vào một đề tài, phần lớn là chị ấy hiểu lầm “A Ức”, cùng với không phân biệt trắng đen mà vu oan Khương Tuệ Kình.

Cô liền biết Tuệ Thanh chính là Tuệ Thanh mà cô quen, nhưng vẫn không nói cho đối phương, “Lưu Lãng” chính là người “Bác sĩ” chị ấy luôn nhắc đến.

Cuộc sống thực tế các cô đã cắt đứt giao tình, lại ở trong thế giới hư ảo này trở thành bạn tốt, bởi vậy chỉ có thể nói, giữa người với người với nhau luôn tồn tại duyên phận, vì vậy các cô có cơ hội gặp lại, cũng tâm sự để hiểu nhau hơn.

Tuệ Thanh đã hơi thay đổi, từ những hàng chữ có thể thấy được.

Cô đã trở về công ty làm quản lý, làm một công việc mình không thích, nhưng vì trách nhiệm cho nên không thể không làm.

Cô nói: “Công ty là trách nhiệm của tôi và em trai, tôi không thể ích kỷ mà quăng toàn bộ công việc cho Tuệ Kình, cho dù hắn thật là thiên tài.”

Tuệ Thanh vì có em trai thiên tài mà kiêu ngạo, còn Tuệ Kình ngoài miệng luôn cười nhạo chị gái có chỉ số thông minh bị cho ăn mất, nhưng người chị gái có chỉ số thông mình thấp này, lại là đối tượng cả đời này hắn quan tâm che chở nhất.

Thật sự là một tổ hợp kỳ quái, rất giống cô cùng Ấu Lâm. Cả hai luôn ngầm ngưỡng mộ đối phương?

Tuệ Thanh nhắc tới chuyện tình yêu thảm bại Tuệ Kình với “Lưu lạc” không chỉ một lần.

Cô nói Tuệ Kình thực ngốc, rõ ràng yêu bác sĩ, lại để cho bác sĩ hiểu lầm người hắn yêu là người khác, nhưng khi cô chống nạnh giương cằm chỉ trích hắn ngu xuẩn, Tuệ Kình lại rất vô tội trả lời, “Em cho rằng cô ấy biết.”

Cho rằng.

Đây là điểm mù của thiên tài.

Hắn cho rằng cô biết, người Khương Tuệ Kình thích là Cung Diệc Hân không phải Cung Ấu Lâm, bằng không vì sao mỗi ngày đều nấu cơm cho cô ăn.

Hắn cho rằng, nếu không phải thật sự thích, hắn sao lại rảnh rỗi đi đóng vai bạn trai cô, lại còn mua một bó hồng thật tô đến trước mặt bạn trai trước của cô giả ngu.

Hắn cho rằng bọn họ cùng ăn một que kem, nếu không phải người yêu, sao hắn có thể làm một hành động dơ bẩn như vậy?

Hắn cho rằng rất nhiều việc cô phải biết, nhưng cô không nghĩ vậy.

Tuệ Thanh gõ một đoạn chat nói thế này.

Thằng em trai ngu ngốc kia, mỗi tuần đều đi lấy lòng ba Cung, mẹ cùng em gái, hy vọng bọn họ có thể yêu thương con gái, cũng thích luôn con rể.

Thằng em trai ngu ngốc kia, thế nhưng cầm bản kế hoạch chạy đến Cung gia, nói muốn thay bác sĩ tổ chức party sinh nhật, hắn thuyết phục ba Cung, mẹ Cung, cuối cùng cũng tổ chức party.

Nhưng sinh nhật hôm đó, bác sĩ không tới, ngược lại đồng nghiệp của bác sĩ đều đến công đủ, tình thế này có chút xấu hổ, nhưng thằng em ngu ngốc của cô, lại nâng chén mời mọi người cùng cạn ly, cùng bọn họ ước định, ngày này sang năm lại tập trung, lại vì bác sĩ tổ chức một party sinh nhật lớn hơn.

Mọi chuyện không chỉ dừng ở đó, thằng em ngu ngốc kia, đi ra ngoài luôn mua quà cho bác sĩ rồi mang về nha, sau đó giống như chơi xếp gỗ vậy, sau nhiều lần, bây giờ nơi để quà đã chất thành một ngọn núi nhỏ.

Biết không? Em trai ngu ngốc của tôi còn chạy đi kinh doanh PUB.

Hắn căn bản là không hứng thú, nhưng hắn mạnh miệng, nói muốn thử sức ở ngành nghề khác, tăng năng lực kinh doanh của mình. Ai mà không biết, hắn là vì quan tâm bác sĩ, ngay cả mẹ đẻ của bác sĩ cũng muốn lo thay cô.

Tôi thật muốn mắng hắn, đợi người ta đi rồi mới ở sau lưng làm nhiều chuyện như vậy, quả thực là ngu ngốc.

Chỉ một đoạn chat ngắn nhưng cô dùng hơn mười từ “Ngu ngốc”, cuối cùng còn ghi thêm p.s.–

Tôi rất vui, vì có thể quang minh chính đại mắng em trai mình ngu ngốc, khó trách tôi thích bác sĩ như vậy, bởi vì cô biến em trai thành ngu ngốc giống tôi, lần đầu tiên sau khi sinh ra, đây là lần đầu tiên chúng tôi đứng ngang hàng.

“Lưu Lãng” trả lời lại chỉ có vài câu ngắn ngủn – đời người kiếm khi được hồ đồ, nếu khôn khéo không thể làm cho chính mình vui vẻ, sao phải yêu cầu bản thân mọi thứ đều nhất?

P/s: Hiên tại Nhai đã edit xong và cũng làm xong eBook luôn rồi. Mọi người cho vài like ủng hộ để Nhai biết tình hình số lượng bạn đang theo dõi truyện này nha. Nếu đông thì post luôn còn không thì gửi tặng khách quen, đến Tết thì post chính thức ^^

4 responses to “Băng tiểu thư – Chương 9.2

(•‿•)ó‿ó¢‿¢٩◔‿◔۶ ಠ◡ಠ ((((^L^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s